Mùa xuân mai vẫn nở

  -  

***

Khu vườn đáng yêu và dễ thương mang danh tiếng Hoa, nơi nuôi dưỡng đầy đủ cây cây viết tuổi học tập trò, nằm khiêm nhường ở bên cạnh nhà thờ loại Chúa Cứu nỗ lực đường Kỳ Đồng dùng Gòn. Khoác cho đi ngoài đường nhộn nhịp đông đúc, bên phía trong khuôn viên nhà thời thánh thật êm ả. Muốn lấn sân vào tòa biên soạn Tuổi Hoa, Ly buộc phải qua đơn vị sách Đức Mẹ. Đến một hiên nhà ngắn, Ly gõ cửa căn phòng trước tiên và rón rén thò đầu vào, gặp cha Chân Tín, vị công ty nhiệm của báo, Ly thông báo chào Cha. Phụ thân với thú vui thật hiền đức hòa, lúc nào cũng hỏi han Ly. Rồi tiếp đến, sang chào bác Trường đánh là thư ký tòa soạn, Ly nhấn một lô thư tự để mang lại căn phòng nhỏ của mình. Bác bỏ Trường đánh vẻ nghiêm nghị nhưng luôn sẵn sàng nở nụ cười ưu ái đối với Ly và hướng dẫn cho Ly phần lớn điều quan trọng trong công việc. Sáng sủa đi học, chiều đi làm việc thư ký nhỏ tuổi kiêm "thầy cò"(1), Ly cảm xúc vui lắm.Những giờ chiều khi đang xong các bước của tòa báo, Ly thường tuyệt thơ thẩn trải qua phía đơn vị thờ. Ly ko vào bên trong giáo đường, mà dừng lại trước hang đá tất cả tượng Đức Mẹ. Hầu như bó hoa tươi số đông người đem lại sắp xếp long trọng xung quanh chân tượng, ở kề bên những tấm hải dương nho nhỏ dại ghi cái chữ "Tạ ơn Đức Mẹ". Không khí yên tĩnh thật dễ dàng thương. Ly để tâm tư chìm vào lời mong nguyện.Cái thời xa xưa, mọi khi bác Trường đánh bảo Ly viết bài, thì ý tưởng ở đâu tuôn trào dào dạt. Tuyệt nhất là mang đến Tết, ko khí sống động của tòa soạn tạo cho cô nhỏ xíu tăng thêm cảm hứng. Thuở đó, Ly hăng say viết. Viết như mình thở vậy. Hầu như chỉ việc một hình ảnh lướt qua trước mặt, thậm chí còn trong ý nghĩ, hay chỉ cần một từ ngữ làm sao đó, cũng đầy đủ gợi yêu cầu cả một câu chuyện. Chúng ta đọc nhỏ tuổi mang lại chơi tòa soạn vào phần nhiều chiều đồ vật bảy, thường đặt ra cho Ly những thắc mắc đại khái như :"Truyện của Ly viết là thật hay là tưởng tượng"". Ly cũng trung thực nói ngay: "Là thật, xen kẽ với các điều tưởng tượng". Và núm là Ly đã có những người dân bạn nghệ thuật thật dễ dàng mến đến gặp mặt gỡ, chat chit thường xuyên. Cuộc sống thường ngày của cô học trò với rồi biến chuyển cô sv xem ra có vẻ bình im với những bài viết đăng đầy đủ đặn trên mọi kỳ cung cấp nguyệt san, cùng thỉnh phảng phất một quyển truyện dài giành cho tuổi mộng mơ. Nhưng ở bên cạnh đấy, cô bao gồm một góc đời khác: sống với các bước xã hội, chính vì vậy những mảnh đời thật từ kia cô đã đem vào trong văn. Đơn giản là như thế!Trong những người bạn gần gụi với Ly nhất, có cô nhỏ bé thi sĩ nhỏ tuổi Quỳnh Mai. Cặp kính cận thêm trên khuôn mặt thai bĩnh làm Quỳnh Mai gồm một vẻ hóm hỉnh dễ dàng thương. Quỳnh Mai thường mang lại chơi cùng với Ly, thì thầm một chút cùng ngồi lạng lẽ xem rất nhiều trang báo cơ mà Ly vẫn sửa. Từ ngữ chuyên môn gọi kia là hầu như "bản vỗ" (2), tức thị những bản in nháp để Ly sửa thiết yếu tả hay hầu hết chữ sai nếu như có, rồi khi đã có thợ nhà in sắp chữ lại cho trọn vẹn đúng bắt đầu đem in thật để phát hành. Quỳnh Mai cũng hay xin phép bác Trường Sơn mang lại theo Ly xuống đơn vị in để thấy những bộ máy in thật lớn, tiếng lắp thêm dập ì ầm làm át cả tiếng nói, với ngắm những ông chồng báo cao chết giả ngưỡng, đều hộc gỗ mũm mĩm đựng đầy hầu hết mẫu chữ khắc bé nhỏ tí xíu, chữ nào để rời ra hộc nấy; rồi đến những nơi đóng gáy, giảm xén.... Chao ôi, công việc trong công ty in thật là bận rộn, khiến cô nhỏ nhắn Quỳnh Mai cực kỳ ngạc nhiên. Cô bé xíu nhìn "chị Ly" của mình với toàn bộ vẻ thán phục. Tuy nhiên Ly vẫn quen rồi! tất cả chăng là cái ngày đầu tiên tiếp nhận các bước làm "thầy cò", Ly cũng "ngố" không kém. Học hỏi từ từ rồi đâu cũng vào đó. Vào tòa soạn thì Ly được xem là em út, nhưng so với các độc giả nhỏ tuổi tuổi trạc bởi Quỳnh Mai thì Ly được làm chị. Ngoài câu hỏi làm "thầy cò", Ly giúp bác chủ bút trả lời thư tín, thu xếp bài vở và, quan trọng nhất, là viết bài! mùa xuân năm đó, tòa soạn sống động hơn cả thông thường với ko khí chuẩn bị cho báo Tết. Căn phòng nhỏ tuổi mà Ly làm việc mỗi giờ chiều cũng là phòng hội họp. Những người dân phụ trách các mục thường xuyên của tờ phân phối nguyệt san Tuổi Hoa, như những anh Hà Tĩnh, Quyên Di, Trinh Chí, họa sĩ Vi Vi, thầy Hoàng Đăng Cấp.., mọi người một vẻ. Anh Quyên Di nhỏ tuổi nhẹ, anh tp. Hà tĩnh điềm đạm, anh Trinh Chí vui vẻ, thầy Hoàng Đăng cấp cho nói rất cấp tốc và đề cập chuyện cực kỳ hay, riêng họa sĩ Vi Vi vào lớp áo công ty binh siêu vui tính, quan tâm và lúc nào cũng tài tình cùng với ngọn bút lông. Cạnh bên đó, còn có những cây cây bút trẻ hiệp tác viên cùng về tụ tập tại căn phòng nhỏ của Ly, hỏi han, bàn luận vui vẻ. Nhân đó, Ly cũng trao mang đến từng anh chị em những bức thư do fan hâm mộ gửi đến. Lại đông đảo điều chia bổ thật vui. Khi ngay gần tối, mọi người đã về hết, chỉ với Quỳnh Mai sống lại cùng rất Ly để giúp đỡ dọn dẹp căn phòng, Ly lại có một bạn khách bắt đầu đến. Một cô bé!Mai Vi nhỏ hơn Ly bảy tuổi. Khi cô bé xíu xưng tên, Ly biết ngay đó là vị người hâm mộ thiếu nhi tuần trước đã viết đến Ly một bức thư làm quen. Và hiện thời thì quen thuộc thật. Như đã từng có lần biết nhau, chúng ta tay bắt khía cạnh mừng. Với dĩ nhiên, có duyên gặp gỡ gỡ cả Quỳnh Mai nữa. Hai cô nhỏ nhắn thích thú khi thấy bao gồm cùng tên Mai. Chắc rằng những lời khách sáo ko dành cho người bạn nhỏ tuổi này, phải cả bố người đã vào chuyện khôn cùng nhanh. Mọi người tự nói chuyện về phần mình và hỏi thăm hai tín đồ kia. Đối cùng với Ly với Quỳnh Mai, cuộc sống đời thường khá êm ả: sinh ra, to lên và học hành tại thành phố. Riêng rẽ Mai Vi lại sở hữu cả một form trời cơ cực. Tuổi thơ không yên bình trải ra trên một làng nhỏ ở quận Đông Hà ở trong tỉnh địa đầu Quảng Trị.


Bạn đang xem: Mùa xuân mai vẫn nở


Xem thêm: Tổng Hợp Các Bản Mẫu Thiết Kế Nhà Đẹp 70M2 Đẹp 1 Tầng, 2 Tầng, Chung Cư



Xem thêm: Cách Treo Gương Bát Quái Đúng Phong Thủy, Cách Đặt Gương Bát Quái Trước Nhà Tránh Sát Khí

Lên tám tuổi, cô bé đã hứng chịu một tai ương đau lòng. Nhà thờ bị pháo kích tự phía bên kia, trong lúc đang có phần đông giáo dân làm cho lễ. Bà ngoại cùng Mai Vi phần đa bị mảnh đạn hỏa tiễn làm mất đi cả song chân. Người người mẹ góa bụa của Mai Vi phải gánh vác gia đình, làm cho lụng vất vả nhằm nuôi sáu miệng ăn. Rồi mùa hè đỏ lửa, cả gia đình gồng gánh nhau chạy vào nam giới trên đại lộ kinh hoàng. Đến vùng đất kha khá yên lành, gia đình em được hội thánh giúp đỡ tạo dựng cơ nghiệp nghỉ ngơi Bình Tuy. Mai Vi và các em theo học tập ở làng tình nhân Câu Trắng, sau sự chăn dắt của một vị linh mục nhân từ.Khi Mai Vi nói dứt câu chuyện về mình, nét khía cạnh cô nhỏ nhắn vẫn bình yên trong một vẻ cam chịu. Tuy vậy Ly cùng Quỳnh Mai thì nước đôi mắt ràn rụa. Mai Vi nói bằng giọng Quảng Trị dễ dàng thương:- Chị Ly biết không, em vào trong ni, có thời gian ở làng bồ Câu, xem sách báo nhiều, em bắt đầu biết có Tủ sách Tuổi Hoa. Tình cờ một hôm bạn em tặng cho em một quyển truyện của chị, truyện "Khúc cầu thang gẫy", em cảm xúc em giống hệt như nhân vật fan thương binh vào ấy. Em thấy yêu thích chị, cùng em quyết tìm về chị đấy!Quỳnh Mai vệ sinh nước mắt, gượng gập cười:- Còn chị, Mai Vi biết không, hễ chị Ly viết truyện thì chị Mai cảm tác thành thơ. Vậy nên hiện giờ ba bà bầu mình kết nghĩa luôn nhé!Ly ôm nhì cô em gái vào lòng:- Cám ơn Phật, cám ơn Chúa đang cho mẹ mình chạm mặt nhau. Nè, nhằm chị nhờ chú Hai ở trong nhà in chụp cho cái đó mình một tờ ảnh, há!Khi Ly chạy xuống nhà in rồi trở về phòng, chú Hai sắp đến chữ cũng lên theo. Ba chị em kết nghĩa đứng bên nhau. Ly có tác dụng chị tuy thế bé nhỏ hơn cả. Quỳnh Mai làm cỗ nhón gót. Còn Mai Vi, bên trên đôi chân dài bằng gỗ, em là người cao lớn nhất.Quỳnh Mai là cô bé thích làm cho thơ, mọi vần thơ ngắn nhưng lại cô đọng tình cảm của một cô học tập trò. Quỳnh Mai mơ mộng khi quan sát những nhỏ chim nhỏ dại bay vào đầy đủ ô cửa ngõ lớp rồi lại bay ra; khi quan sát lên trần nhà của lớp học, suy nghĩ về đều tổ chim ấm cúng được xây trên cánh gió đã hư. Quỳnh Mai như cô bé xíu bâng khuâng trước viễn ảnh ngày mai đã lớn, ngày hồn nhiên đã qua, để một chiều một sớm... Thấy đời đa số xót xa... đông đảo vần thơ trong sạch của cô nhỏ xíu được mừng đón với chân thành của độc giả. Và cô bé xíu lại thích làm Ô chữ. Ô chữ, là trò chơi, là máu mục không thể không có trong các tạp chí thiếu hụt nhi. Quan sát Quỳnh Mai gặm cúi làm cho Ô chữ, cặp kính cận khá trễ xuống, Ly bật cười. Ly trường đoản cú hỏi lưỡng lự cô bé bỏng mũm mĩm này sẽ có được một cuộc sống hồn nhiên cùng bình dị như những vần thơ của cô ấy hay không.Còn Mai Vi, không viết văn làm cho thơ cơ mà rất đê mê đọc sách. Trong năm tháng thơ dại cô bé sống các dưới hầm hơn là cùng bề mặt đất. Cô nhỏ xíu đến ngôi trường học và cả khi ngồi trong lớp cũng luôn luôn sẵn sàng chui xuống hầm. Tuổi nhỏ của Mai Vi bao gồm một ngả rẽ hãi hùng là thời gian tai nạn cho làm em lìa quăng quật đôi chân. Sau thời điểm ở khám đa khoa về, em vẫn yêu cầu ở dưới hầm. Vào nỗi buồn bã của chính mình, em còn phải tận mắt chứng kiến nỗi đau của bà ngoại. Gồm một lần bà nước ngoài nghe tiếng đạn pháo kích ngay gần bên cạnh miệng hầm, bà quên rằng mình không thể đôi chân, bà lao xuống giường để chạy và đã bất tỉnh đi bởi đau đớn. Em phát âm được chiếc gì là sự chịu đựng, vâng, chịu đựng đựng cho tê dại. Từ lúc gồm Mai Vi, Ly với Quỳnh Mai siêng đến thăm em ở nhà vị chưng sĩ bạn Mỹ góp em theo dõi vết mổ. Em đang phải trải qua không ít cuộc giải phẫu nữa vị xương vẫn thường xuyên phát triển. Kết thúc đợt điều trị, Mai Vi xin về lại Bình Tuy nhằm sống với mái ấm gia đình và tiếp tục đi học.Mùa xuân 1975 là mùa xuân sau cùng của ba bà mẹ kết nghĩa. Nhì cô bé bỏng mang thương hiệu Mai mang đến rồi đi mất. Số đông ngày tháng sinh sống lại Việt Nam, Ly không nhận được tin gì của Quỳnh Mai với Mai Vi nữa. Ly sẽ lạc họ. Không hề nữa khu vườn tuổi trẻ em thơm hương thơm của Tuổi Hoa. Tòa biên soạn đã biến chuyển mất. Và trong thời điểm sau đó, khu vực nhà in biến thành một nhà quàn để tổ chức triển khai tang lễ. Hầu như lần đi ngang đó, Ly kết thúc lại, lang thang tìm một chút ít gì quen thuộc. Chú nhì và những người thợ siêng năng trong nhà in, hiện giờ chắc đã từng đi tứ tán nhằm tìm phương kế sinh nhai ở đâu không biết. Bên nhà thời thánh Dòng Chúa cứu vãn Thế, vẫn vang lời kinh cầu, vẫn có những người dân đứng yên lặng lẽ khấn nguyện trước tượng Đức Mẹ, vẫn đang còn những bó hoa tươi an ninh nép bên chân tượng, vẫn có những tấm biển khơi nho bé dại ghi mẫu chữ "Tạ Ơn Đức Mẹ"; nhưng bên này, tòa biên soạn Tuổi Hoa, như thể trước đó chưa từng đã có. Cha Chân Tín còn sinh hoạt lại cơ mà Ly không còn gặp phụ vương bao giờ. Chưng Trường Sơn vẫn ra hải ngoại. Tòa soạn sẽ đóng cửa. Ly chỉ từ để cái brand name "Tuổi Hoa" phía trong một góc u hoài của trí nhớ. Ly thở dài cách đi. Có những lúc như nghe văng vẳng tiếng cười cợt nói trong những chiều thiết bị bảy vui tươi. Những gương mặt thân thân quen lướt qua trong đầu: những người còn sống, chạm mặt lại rồi, hay vẫn xa vời phần lớn nẻo, cùng những người đã chết, đó là phần đông thi sĩ, văn sĩ học trò ngày làm sao xếp cây bút nghiên căn nguyên chinh chiến....