Cảm nhận của em về bài thơ bếp lửa

  -  

Đề bài: Suy nghĩ về bài bác thơ "Bếp lửa" của Bằng Việt

Bài làm


Trong cuộc đời mỗi con người chúng ta tất cả thể quên đi nhiều điều, nhưng ký kết ức tuổi thơ thì rất khó có thể có thể pnhì nhạt. Vì nó là chiếc rốn, mẫu nguồn cội của sự trưởng thành. Đối với Bằng Việt cũng vậy và tuổi thơ ông là những, kỷ niệm thơ gắn liền với hình ảnh người bà thân thương và bếp lửa nồng đượm. Tất cả kỷ niệm thời thơ ấu thậtấy đc tác giảlàm sống dậy vào bài bác thơ “Bếp lửa”.

Bạn đang xem: Cảm nhận của em về bài thơ bếp lửa

Bài thơ ra đời năm 1963, Lúc ấy bên thơ đang học tập với sinch sống ở nước bạn Liên Xô. Trong nước, cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước của dân tộc đang dần đến hồi cam go. Nhớ về Tổ quốc trong những tháng ngày ấy, Bằng Việt gửi trọn niềm thương nỗi nhớ mang lại người bà tần tảo, vất vả cơ mà nhiều tình thương thương của bản thân.

“Bếp lửa” là lời tâm tình của đứa cháu hiếu thảo đang ở nơi xa gửi về người bà yêu mến ở quê bên. Lời trung tâm tình được dệt bằng biết bao kỉ niệm tuổi thơ, mỗi kỉ niệm được bao bọc vào một nỗi nhớ thương vừa trào dưng vừa sâu lắng. Cả bài bác thơ là một loại vai trung phong trạng, một mẫu hồi ức. Những thương nhớ cứ xô đẩy trật tự sắp đặt, cảm xúc cứ lấy quyền dẫn dắt ý tứ. Cho nên các khổ, các đoạn thơ nhiều năm ngắn không đều. Bài thơ gồm nhì giọng tự sự với giọng trữ tình thấm đượm vào mỗi ki niệm, mỗi đoạn thơ. Nhưng đọc toàn bài xích, thấy giọng cảm thương, nhớ nhung domain authority diết cứ muốn trào dưng, lấn át tất cả. Mạch tự sự mờ đi, lẩn mình vào mạch cảm xúc.

Các sự việc trong bài bác thơ được kể tiếp nối thành chuỗi, tạo thành mạch chuyện nào đó trong bài xích thơ. Bằng Việt kể không nhiều, nhưng hơi rành rọt. Nhớ từng thời điểm, rành rõ từng quãng thời gian, từng cảnh ngộ gia đình trong những biến động bình thường của đất nước: lên bốn tuổi, tám năm ròng rã, năm giặc đốt xóm, mấy chục năm rồi, đến tận bây giờ Lúc cháu đã đi xa… Lần theo nhừng mốc thời gian ấy, các sự kiện được kể cứ tiếp nối tạo thành một cốt truyện mang lại cuộc chuyện trò trong tim tưởng với bà…

Bài thơ mở đầu bằng những hình ảnh thơ đầy ám ảnh:

“Một bếp lửa chờn vờn sương sớm Một bếp lửa ấp iu nồng đượm Cháu thương bà biết mấy nắng mưa”.

Ngọn lửa “chờn vờn sương sớm” là ngọn lửa thực trong lòng bếp lửa được nhen lên vào mỗi sớm mai. Còn ngọn lửa “ấp iu nồng đượm” là ngọn lửa của yêu thương thương mà bà dành cho con cháu. Bởi vậy đề xuất nhắc đến bếp lửa là nhắc đến bà với bao tình thương và nỗi nhớ.

*
*
Suy nghĩ về bài bác thơ "Bếp lửa" của Bằng Việt

Là cuộc đời đầy vất vả nhọc nhằn không chỉ nuôi con ngoài ra cố con nuôi cháu:

“Đó là năm đói mòn đói mỏi Bố đi đánh xe pháo khô rạc ngựa gầy”.

Ngọn lửa “chờn vờn sương sớm” là ngọn lửa thực trong thâm tâm bếp bập bùng nhen lên mỗi sớm mai. Nhưng ngọn lửa “ấp iu nồng đượm” đã là ngọn lửa của tình bà chăm sóc cưu có. Theo trình tự thơ, ngọn lửa cứ chập chờn, bập bùng, hình tượng thơ cứ tò dần, tỏ dần. Bên bếp lửa là dáng vẻ hình bà qua nắng mưa, năm tháng.

Xem thêm: Cung Tuyệt Mệnh Là Gì - Cung Tuyệt Mệnh Trong Hôn Nhân Là Gì

Kể từ đó, hình ảnh bếp lửa cứ cháy trong kỉ niệm của tình bà con cháu. Qua những năm mon đói khổ. Qua những năm tháng chiến tnhãi. Cháu bắt đầu nhớ mùi hương sương từ khi lên bốn. Thì cũng là năm “đói kém” (1945). “Bố đi đánh xe cộ khô rạc ngựa gầy” bố bươn trải đưa gia đình qua khỏi thì đói kém mà lại cứ chìm đi trong kí ức. Trong kí ức chỉ còn lưu lại những gì khốn khổ thương tâm: “đói mòn, đói mỏi, thô rạc ngựa gầy, khói hun nhèm mắt cháu”… Bởi thế mùi hương sương từ những năm đầu đời qua mấy chục năm ròng, vẫn cứ nguyên trong ki ức.


Nhà thơ nhắc lại những năm mon khủng khiếp của nạn đói 1945.Vậy mà bà đã già cả, ốm yếu lại một tay nuôi dạy cháu. Cái đói, chiếc chết rình mò nhưng bà vẫn dành tất cả yêu thương thương với đến đến cháu những bữa ăn nhọc nhằn. Cảm nhận về nỗi vất vả của thời thơ ấu. “Mùi khói” có thể nói bên thơ đã chọn đc mội đưa ra tiết thật đúng chuẩn, vừa miêu tả chân thực cuộc sống tuổi thơ, vừa biểu hiện những tình cảm da diết, xao xuyến, xót xa, thương mến. Hình ảnh “khói hun nhèm mắt” cũng gợi đến ta nghĩ đến sự cay cực, vất vả sơn đậm nỗi niềm thổn thức của tác giả. Bài thơ bao gồm sức truyền cảm mạnh mẽ nhờ những chi tiết, ngôn từ chân thật. giản dị như thế. Cái bếp lửa kỷ niệm của công ty thơ chỉ mới khơi lên, thoang thoảng mùi hương khói, mờ mờ sắc sương … mà lại đã đầy ắp những hình ảnh hiện thưc, thấm đậm biết bao nghĩa tình sâu nặng.

Cơ cực lên đến tận cùng khi: “Giặc đốt thôn cháy tàn cháy rụi Làng làng bốn mặt trở về lầm lụi”.

Nhưng ngay cả Khi ấy, Lúc nhưng mà mọi vật đã trở thành phê tích, hoang tàn, sự sống đã bị triệt tiêu thì ở bà vẫn ánh lên những tia lửa cùa tin yêu:

“Rồi sớm rồi chiều bếp lửa bà nhen Một ngọn lửa lòng bà luôn ủ sẵn Một ngọn lửa chứa niềm tin dai dẳng”.

Thời thế tất cả thăng trầm biến chuyển thì lòng bà vẫn như ngọn lửa, trước sau vẫn bùng lên vào bếp nhỏ “chứa niềm tin dẻo dẳng” vào cuộc đời. Nuôi con cháu ăn, bà còn “dạy cháu làm, chăm cháu học” ko muôn để chiếc đói, dòng nghèo vùi dập đời sống văn hóa, tinch thần của con cháu. Đó là tư tưởng hết sức tiến bộ hiếm thấy ở những người cơ mà tuổi tác đã như bà. Điều đặc biệt là bà đã âm thầm đón nhận gian khó khăn cùng lại một mình chịu đựng những nhọc nhằn, ko muốn những cực nhọc cùa bản thân làm cho con cái lo lắng:

“Bố ở chiến khu vực bố còn việc bố Mày gồm viết thư chớ kể này kể nọ Cứ bảo rằng nhà vẫn được bình yên”.

Hình ảnh bà hiện lên chẳng những ấm áp yêu thương mà hơn nữa đầy cao cả, vị tha với nhiều đức mất mát. Đó phải chăng là tấm lòng muôn thuở của những người bà, người mẹ trên mảnh đất Việt Nam này?

Suốt những phần đầu của bài xích thơ, nhà thơ vừa kể, vừa tỏ lòng thương nhớ, ngợi ca, biết ơn công tích của bà. Và đến đây, ông đúc kết lại về sự kì lạ với linh thiêng của hình ảnh bếp lửa cùng cũng là của bà:

"Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa Mấy chục năm rồi đến tận bây giờ Bà vẫn giữ kinh nghiệm dậy sớm Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm Nhóm niềm yêu thương khoai nghiêm sắn ngọt bùi Nhóm nồi xôi gạo mới sẻ thông thường vui Nhóm dậy cả những trọng tâm tình tuổi nhỏ

Những gì bị thiêu cháy vào ngọn lửa chiến tnhóc con dã man, kì lạ cố gắng, lại được hồi sinc vào ngọn lửa của bà. Cứ thế cuộc đời bà cháu được chở che, gia hạn qua bao năm tháng. Cứ thế sự sống muôn đời được giữ gìn nuôi dưỡng, trường tồn. Chính ngọn lửa của lòng bà đã nhen lên ngọn lửa bền bỉ trong bếp lửa kia. Vừa kể lại, vừa tỏ lòng thương nhớ, biết ơn, vừa suy tư. Mấy chục năm đã trôi qua, “niềm tin dẻo dẳng” trong bà chưa bao giờ lụi tắt, để đến tận bây giờ “bà vẫn giữ thói quen dậy sớm”. Bà vẫn tiếp tục nhóm lên ngọn lửa của yêu thương thương, của sẻ chia ấm áp, của bầu trời tuổi thơ đẹp đẽ trong con cháu.

Xem thêm: Những Cây Mai Đạt Giải - Rực Rỡ Sắc Màu Tại Hội Hoa Xuân Tao Đàn


Những ơn tình của bà theo con cháu suốt cả cuộc đời. Để giờ đây:

"Giờ cháu đã đi xa Có ngọn sương trăm tàu Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả Nhưng chẳng thời gian như thế nào quên nhắc nhở Sớm mai này bà đội bếp lên chưa?…”

Giờ đây, tác giả đã sống xa xứ, đã trưởng thành, đã rời xa vòng đeo tay người bà. Giờ đây cháu ấy đã được mở rộng tầm mắt để quan sát thấy “sương trăm tàu”, “lửa trăm nhà”, “niềm vui trăm ngả”. Cuộc sống đầy đủ vật chất hơn, nhưng vẫn không nguôi ngoách tình cảm nhớ thương bà. Tình cảm ấy đã trở thành thường trực trong tim hồn tác giả.

Tình bà cháu vào “Bếp lửa” của Bằng Việt là tình cảm linh nghiệm cảm động. Bà giành riêng cho con cháu những hi sinh thầm lặng của phần đời hy vọng manh còn lại. Bà là mái ấm chở bít, bao bọc tuổi thơ dại khờ, yếu đuối của con cháu trước những mất mát, đau thương của cuộc sống. Và người cháu, những năm mon con cháu đi trong đời là những năm mon con cháu nhớ đến bà với tin tưởng yêu với biết ơn sâu sắc. Ngọn lửa bà trao mang lại cháu luôn được con cháu giữ vẹn nguim để trở thành ngọn lửa trường tồn, bất diệt. Nguyễn Lưu