Nhậm Ngã Hành

  -  
Palatino Linotype Segoe UI Roboto Roboto Condensed Patrick Hand Noticia Text Times New Roman Verdana Tahoma Arial

Mọi bạn kinh hãi, quát tháo om sòm rồi thuộc chạy tới. Đột nhiên Tả Lãnh Thiền vọt bạn lên, phạt chưởng đánh tới sau lưng Nhậm vấp ngã Hành. Nhậm vấp ngã Hành luân chuyển chưởng đánh lại rồi quát:

– Được, đấy là trận trang bị hai.

Bạn đang xem: Nhậm ngã hành

Tả Lãnh Thiền bỗng nhiên phóng quyền thốt nhiên phóng chưởng, đột nhiên phóng chỉ, bỗng dưng cầm nã, trong khoảnh khắc lão đã biến ra mười các loại chiêu số.

Nhậm ngã Hành bị Tả Lãnh Thiền chợt nhiên tiến công tới tấp, tốt nhất thời chỉ nỗ lực phòng thủ. Vừa rồi lão đấu với Phương hội chứng đại sư, bố chiêu sau cuối dùng trí, tuy vậy cũng vận dụng hết lực ra. Còn nếu không thì chưởng môn nhân phái thiếu thốn Lâm khí công thâm hậu do vậy sao có thể để mang lại lão túm được huyệt Đản trung? Một ngón tay điểm trúng huyệt trọng điểm khẩu? Mấy chiêu này lão đang dốc toàn lực phải nội lực bị cạn kiệt nhiều.

Sở dĩ Nhậm té Hành win được Phương triệu chứng đại sư là nhờ vào trò trá ngụy. Lão nhắm vào lòng trường đoản cú bi của đại sư nên đùng một cái chụp rước Dư yêu thương Hải nhằm hạ độc thủ. Một là mọi fan cách nhau khá xa có muốn cứu viện cũng ko kịp, hai là chưởng môn của những phái không có cảm tình gì cùng với Dư yêu quý Hải, phải quyết ko mạo hiểm xả thân để cứu giúp, chỉ có Phương hội chứng đại sư nhất quyết sẽ ra tay. Trước tình cố gắng như vậy, vị phương trượng thiếu hụt Lâm này đành phải đánh Nhậm té Hành để giải nguy cho Dư thương Hải, nhưng lại Nhậm ngã Hành so với chưởng của Phương chứng đại sư tiến công đến, lão không khỏi gạt mà lại xoay chưởng chụp vào yếu huyệt của đại sư. Đây là sự việc mạo hiểm của Nhậm té Hành. Tuy vậy chưởng của Phương chứng đại sư đánh cho sau gáy lão, không yêu cầu đánh thật nhưng chưởng quạt mang đến thì hoàn toàn có thể khiến cho đầu lão nứt ra. Lúc lão luân chuyển tay chụp mang Dư yêu mến Hải thì lão sẽ đem tính mạng của bản thân ra tấn công cuộc với 1 vị cao tăng Phật môn bao gồm tấm lòng từ bi. Đại sư thấy song chưởng sắp đến đánh bể đầu lão ngay tức thì thu nội công về. Tuy vậy Phương hội chứng đại sư đang lơ lửng bên trên không, sau khi song chưởng đánh ra rồi nhanh chóng thu chưởng về, dù là cao thủ tuyệt đỉnh công phu thì nội lực giữa ngực và bụng cũng trở thành đứt đoạn. Nhậm té Hành vừa chụp vừa điểm, trái nhiên lão sẽ điểm xẻ được Phương hội chứng đại sư. Nhưng nội công hùng hậu của Phương chứng đại sư xông mang đến quét sau gáy khiến cho lão nhức kịch liệt, khí trong huyệt Đan điền không sao vận lên được.

Xung hỏng đạo nhân vội vàng đỡ Phương hội chứng đại sư dậy, giải khai huyệt đạo bị Nhậm xẻ Hành phong tỏa. Lão than:

– Phương trượng sư huynh bởi lòng nhân từ mà bị gian nhân ám toán.

Phương bệnh đại sư nói:

– A Di Đà Phật. Nhậm thí chủ cơ trí tinh nhạy, đấu trí chứ không cần đấu sức. Lão hấp thụ đã thất bại rồi.

Nhạc Bất Quần béo tiếng nói:

– Nhậm tiên sinh sử gian kế, thủ thắng không quang đãng minh bao gồm đại, chưa phải là hành động của bao gồm nhân quân tử.

Hướng Vấn Thiên cười nói:

– trong Nhật Nguyệt thần giáo ta cũng đều có chính nhân quân tử ư? nếu Nhậm giáo công ty là chủ yếu nhân quân tử thì sẽ sớm hòa tâm hồn cùng với Nhạc tiên sinh vào dòng ô uế rồi, tỉ thí làm những gì nữa?

Nhạc Bất Quần yên miệng không nói được nữa.

Nhậm té Hành dựa lưng vào cột, lão nhàn hạ xuất chưởng, gạt lần lượt các quyền cước của Tả Lãnh Thiền. Xưa ni Tả Lãnh Thiền rất to lớn ngạo, giả dụ lúc thông thường lão sẽ quyết không đấu cùng với Nhậm ngã Hành sau khi Nhậm bổ Hành vừa đấu với cao thủ đệ nhất phái thiếu hụt Lâm. Đối phương đang kiệt mức độ rồi mà lại lão lại nhảy đầm ra khiêu chiến để chiếm phần phần luôn tiện nghi. Đó không hẳn là hành vi của tôn sư một phái, không ngoài bị bạn khác mỉm cười chê. Mà lại vừa rồi Nhậm té Hành điểm té Phương triệu chứng đại sư, tận dụng lòng tốt của đại sư, nên thắng được là nhờ sử ngụy kế, mọi bạn trong bao gồm giáo không người nào không tức giận. Tả Lãnh Thiền nhân cơ hội đó xông ra tiến công tới tấp, người ngoài đều cho rằng lão bị kích động nghĩa khí yêu cầu liều thân xông vào. Đây là cơ hội ngàn năm một thuở của Tả Lãnh Thiền.

Hướng Vấn Thiên thấy Nhậm bổ Hành đấu một mạch không được ngủ ngơi, lão ngay thức thì đến bên gốc cột nói:

– Tả đại chưởng môn, đại chưởng môn vượt cơ mà chiếm phần phần một thể nghi, có phải là loại mặt dày không? Để ta tiếp đấu với ngươi.

Tả Lãnh Thiền nói:

– Đợi ta đánh chết tên thất phu chúng ta Nhậm này rồi đấu cùng với ngươi. Lão phu mà lại sợ kế xa luân chiến của ngươi sao?

Vèo một quyền, lão đánh qua Nhậm vấp ngã Hành.

Nhậm té Hành vung tay trái lên gạt đỡ, lão lạnh nhạt nói:

– hướng huynh đệ, lui ra!

Hướng Vấn Thiên biết giáo công ty rất ngoan cường hiếu thắng bắt buộc lão không đủ can đảm trái lời, lão nói:

– Được, thuộc hạ tạm thời lui ra. Nhưng lại lão bọn họ Tả là hạng vô sỉ, để thuộc cấp đá vào lỗ hậu môn lão một cái đã.

Lão phóng một cước nhằm mục đích đá vào mông Tả Lãnh Thiền. Tả Lãnh Thiền khó tính nói:

– Hai fan đánh một fan sao?

Lão nghiêng fan né tránh. Ai ngờ Hướng Vấn Thiên chỉ đưa đò vung chân lên chứ không đá ra thật, đó chỉ nên hư chiêu. Lão thấy Tả Lãnh Thiền bị mắc bả liền cười ha hả nói:

– Chỉ có quân vô lại mới ỷ nhiều thủ thắng.

Lão vọt ra sau đứng bên Doanh Doanh.

Tả Lãnh Thiền vì đề nghị né cú đá của hướng Vấn Thiên buộc phải chiêu số tấn công Nhậm ngã Hành bị chậm lại. Cao thủ đối chiêu với nhau chỉ hèn nhau chân tơ kẽ tóc, Nhậm ngã Hành từ tốn được một chút ít lão tức thời hít một hơi chân khí, nội tức thông khoái, lòng tin phấn chấn. Vèo vèo vèo lão đánh ra ba chưởng. Tả Lãnh Thiền thay sức hóa giải, lòng ngấm ngầm ghê hãi: Lão già này mười mấy năm ko gặp, công lực hắn cao tay hơn trước rất nhiều. Nếu lúc này ta hy vọng thắng được hắn thì bắt buộc dùng không còn toàn lực.

Lần tỷ đấu này, nhị nhân vật mở đầu thiên hạ quyết một trận sống còn. Hai tín đồ đều xem sự chiến hạ bại cực kỳ quan trọng, không giống lúc vừa rồi Nhậm bửa Hành tỉ đấu cùng với Phương hội chứng đại sư còn có vẻ hòa bình. Nhậm xẻ Hành vừa xông lên liền sử hồ hết chiêu gần cạnh thủ, tuy nhiên chưởng như đao chém búa bổ. Tả Lãnh Thiền đột vung quyền, đột nhiên vung chưởng, bỗng dưng nắm bất chợt bắt, thi triển hết tài vươn lên là hóa.

Hai người càng đấu càng nhanh, Lệnh hồ nước Xung sinh sống sau biển gỗ xem mang lại hoa cả mắt. Khi chứng kiến tận mắt Nhậm ngã Hành đấu với Phương triệu chứng đại sư, chàng không hiểu nhiều được khu vực tinh diệu trong giải pháp của nhì người. Nhưng bây chừ hai tín đồ sử giải pháp quá nhanh, ngay cả quyền chưởng tiến công ra, thu lại ra sao hắn phần nhiều nhìn không ra. L ệnh hồ nước Xung quay qua chú ý Doanh Doanh thấy sắc đẹp mặt cô xanh mét, nhị cặp lông nheo rủ xuống, vẻ mặt do dự đang lo lắng hay khiếp hãi. Nét phương diện của phía Vấn Thiên bỗng nhiên vui hốt nhiên buồn, dịp thì tởm hãi, cơ hội thì tiếc rẻ, thời điểm thì chau ngươi giận dữ, lúc thì nghiến răng, hình như chính lão đang quyết chiến mang lại lúc khẩn cấp. Lệnh hồ Xung thì thầm nghĩ: kiến thức của hướng đại ca cao minh rộng Doanh Doanh nhiều, trông lão stress như vậy, chỉ e Nhậm tiên sinh nặng nề chống đỡ nổi.

Lệnh hồ nước Xung nhàn liếc đôi mắt qua, thấy vị trí kia sư phụ cùng sư nương đứng sánh vai nhau; sát bên là Phương hội chứng đại sư và Xung hỏng đạo trưởng. Sau hai người một là Thiên Môn đạo nhân, chưởng môn phái Thái Sơn, một là Mạc Đại tiên sinh vẫn không hề nói tiếng nào. Lệnh hồ Xung vừa nhìn thấy thân người nhỏ tuổi nhỏ bé ốm của lão thì lòng cảm thấy ấm áp, suy nghĩ thầm: bầy Nghi Lâm sư muội đệ tử phái Hằng Sơn không có sư phụ thì không biết ra làm sao rồi?

Dư yêu mến Hải, chưởng môn phái Thanh Thành đứng 1 mình ở sau tường, tay để lên chuôi kiếm, khía cạnh đầy vẻ tức giận. Đứng sống phía Tây là 1 trong lão cái bang đầu tóc bạc tình trắng, chắc là Giải Phong, bang chủ chiếc bang. Một tín đồ khác mặc áo choàng xanh, tướng tá mạo siêu phóng khoáng là Càn Khôn độc nhất vô nhị kiếm Chấn tô Tử, chưởng trường phái Côn Luân.

Chín tín đồ này phần đông là cao thủ mạnh nhất trong bao gồm giáo đương thời, nếu không hẳn chín bạn này nhằm hết lòng tin theo dõi cuộc đấu thì chàng khuất sau biển mộc lâu như vậy, tuy vậy sức nín thở nhưng kiên cố sớm bị đàn họ phát hiện rồi.

Lệnh hồ Xung thì thầm nghĩ: dưới kia tụ tập các cao nhân như vậy, độc nhất vô nhị là có sư phụ, sư nương và tía vị Phương triệu chứng đại sư, Xung hư đạo trưởng, Mạc Đại tiên sinh là hầu hết vị chi phí bối nhưng ta khôn cùng tôn kính. Ta ở đây nghe lén bọn họ thì thầm thật là vô học vô cùng. Mặc dù nói là ta cho trước lũ họ tuy thế bất luận cầm nào bầy họ phát hiện việc ta nghe lén thì ta không thể đất dung thân.

Chàng chỉ mong Nhậm ngã Hành thắng trận này, cha trận thắng hai thì hoàn toàn có thể dẫn Doanh Doanh xuống núi. Đợi khi lũ Phương hội chứng đại sư lùi ra hậu năng lượng điện thì quý ông sẽ chạy xuống núi tương hợp với Doanh Doanh.

Lệnh hồ Xung vừa nghĩ mang lại chuyện sẽ đối lập tương ngộ cùng với Doanh Doanh, bất giác ngực rét ran, trong cả tai cũng rét rần lên. đấng mày râu tự hỏi lòng: có thật ta ý muốn kết nghĩa phu thê với Doanh Doanh không? Cô đối với ta tình sâu nghĩa nặng, dẫu vậy ta… tuy vậy ta…

Mấy ngày qua, tuy cơ hội nào Lệnh hồ nước Xung cũng nghĩ mang lại Doanh Doanh, nhưng những lần nghĩ mang lại cô là mong muốn báo đáp ân sâu của cô, mong muốn giúp cô ra khỏi chốn ngục tù, mong trên giang hồ đều biết là mình cũng đã hết lòng với cô chứ không phải vô tình nhằm hào sĩ giang hồ nước khỏi chế giễu khiến cho cô ta phải run sợ thẹn thùng. Mỗi một khi hình nhẵn của Doanh Doanh mở ra thì trong tâm địa chàng trỗi dậy một đồ vật tình cảm êm ấm khiến chàng vui mắt vô hạn. Còn lúc nghĩ mang lại tiểu sư muội Nhạc Linh San thì lòng cảm giác ôn nhu. Đối cùng với Doanh Doanh, tận đáy lòng chàng ngoài ra có chút sợ hãi.

Lúc Lệnh hồ nước Xung mới gặp Doanh Doanh, nam nhi vẫn coi cô như một bà bà, lòng so với cô bảy phần tôn kính, cha phần cảm kích. Sau đó, thấy cô vung tay giết mổ người, chỉ huy quần hào, trong sự tôn trang pha thêm mấy phần sợ hãi. Cho tới khi biết cô bao gồm tình ý với mình thì mấy phần lo lắng trong lòng chàng dần dần tiêu đi, cho lúc sau biết cô bởi vì mình cơ mà giam thân trong miếu Thiếu Lâm thì chàng vô cùng cảm kích. Tuy cảm kích thâm sâu, nhưng cánh mày râu vẫn không tồn tại ý niệm gần cận với cô. Lệnh hồ Xung chỉ ý muốn báo đáp ơn huệ của cô. Nghe Nhậm té Hành nói mình đang là bé rể của lão thì chàng cảm giác rất khó xử. Bây chừ thấy vẻ đẹp nhất của cô, Lệnh hồ Xung cảm thấy khoảng cách giữa hai fan rất xa.

Xem thêm: Sinh Năm 1964 Mệnh Gì - Hợp Với Tuổi Và Màu Gì

Lệnh hồ nước Xung liếc quan sát Doanh Doanh mấy lần rồi không dám nhìn tiếp nữa. đại trượng phu thấy nhị tay hướng Vấn Thiên cố gắng chặt, chú ý cuộc đấu thân Nhậm bửa Hành và Tả Lãnh Thiền, thấy Tả Lãnh Thiền đã biết thành dồn mang lại góc điện; Nhậm bổ Hành liên tục vung chưởng đánh, từng chưởng đều bạo dạn như phá núi, uy cụ kinh người. Tả Lãnh Thiền hoàn toàn lâm vào rứa hạ phong, hai tay xuất chiêu vô cùng ngắn, tấn công không được một thước thì ngay tắp lự rút về, phân minh lão thủ chứ không hề công. Đột nhiên, Nhậm bổ Hành quát mắng một tiếng, tuy vậy chưởng đánh cấp tốc vào ngực đối phương. Tứ chưởng giao nhau, rầm một giờ lớn, sống lưng Tả Lãnh Thiền va rất mạnh tay vào tường, bụi bặm bụi bờ trên trần bay xuống tới tấp, tư chưởng vẫn không rời ra. Lệnh hồ nước Xung cảm thấy thân bạn dao động, tấm biển lớn gỗ nơi đại trượng phu đang ẩn thân như ước ao rớt xuống. Lệnh hồ nước Xung lag mình, thì thầm nghĩ: Tả sư bá phen này bị thua kém rồi. Hai người liều tỉ nội lực mà Nhậm tiên sinh sử Hấp tinh đại pháp hút nội lực của lão thì Tả sư bá bị lose thôi.

Tả Lãnh Thiền rút chưởng buộc phải về. Lão sử dụng chưởng trái kháng đỡ chưởng lực của đối phương, giơ tuy vậy chỉ điểm vào Nhậm bổ Hành. Nhậm xẻ Hành hét lên một tiếng, vội nhảy lùi ra. Tay đề nghị của Tả Lãnh Thiền lại điểm ra. Lão tiếp tục điểm bố chiêu thì Nhậm bổ Hành tiếp tục lùi ba bước.

Bọn Phương bệnh đại sư cùng Xung hư đạo trưởng đều rất lấy làm cho kỳ, thầm nghĩ: Nghe nói Hấp tinh đại pháp của Nhậm té Hành chuyên hút nội lực của đối phương. Nguyên nhân vừa rồi tứ chưởng của hai fan giao nhau mà Tả Lãnh Thiền lại an nhiên vô sự? đời nào nội công của phái Tung tô lại không hại Hấp tinh đại pháp?

Các cao nhân dửng dưng cảm thấy khiếp dị, Nhậm ngã Hành càng sửng nóng hơn.

Hơn mười năm về trước, Nhậm bửa Hành từng đấu kịch liệt cùng với Tả Lãnh Thiền, chưa yêu cầu sử Hấp tinh đại pháp đã sở hữu được thượng phong. Bây giờ, lão chẳng mọi không kìm hãm được Tả Lãnh Thiền mà đùng một phát cảm thấy ngực nhức buốt, chân lực hình như không vận lên được, lòng khôn cùng kinh hãi. Lão tự biết đó là lực bội phản kích bởi tu luyện Hấp tinh đại pháp. Trường hợp là thời điểm bình thường, lão rất có thể tĩnh tọa vận công nhàn nhã hóa giải, nhưng bây giờ kình địch đang ở trước mặt, làm sao có thời gian thanh nhàn nữa?

Đang thời điểm Nhậm vấp ngã Hành hoang mang không thể cách làm sao khác, hốt nhiên thấy sau lưng Tả Lãnh Thiền xuất hiện hai người, một là sư đệ Thác tháp thủ Đinh Miễn, hai là Dương Anh Ngạc. Nhậm vấp ngã Hành ngay thức thì nhảy ra ngoài vòng chiến, cười cợt ha hả nói:

– Miệng vẫn nói là solo đả độc đấu mà thực tiễn thì ngươi ngấm ngầm phục kích trợ thủ. Quân tử không để kẻ không giống lừa bịp, sau này họ sẽ bao gồm dịp tái ngộ. Hôm nay, gia gia ko đấu nữa.

Tả Lãnh Thiền thấy gắng bại của lão vẫn thành mà đối phương lại từ bỏ nguyện đình chiến là chuyện lão không cầu mà được. Lão cũng không dám mở miệng ôm đồm lý nữa, nói đại một số loại là “Muốn tín đồ trợ góp thì chưa hẳn là hảo hán”, chỉ hại kích động đối phương đấu tiếp nữa thì Đinh Miễn với Dương Anh Ngạc cấp thiết ra tay hỗ trợ nổi, thanh danh một đời của lão không ngoài trôi theo chiếc nước. Lão tức thời nói:

– Ai bảo ngươi không với theo mấy tên Ma giáo để trợ thủ?

Nhậm xẻ Hành mỉm cười nhạt quay người đi. Cuộc đấu này, hiệ tượng dường như không phân thắng bại nhưng hai lão Nhậm, Tả đa số biết võ công của mình có nhược điểm siêu lớn, bây giờ không bị chiến bại trận thì thiệt may mắn, còn cần phải khổ luyện nữa.

Nhậm xẻ Hành biết vào Hấp tinh đại pháp ẩn chứa mối họa cực kỳ lớn, tương tự như bị chứng ung thư. Lão sử dụng Hấp tinh đại pháp hút công lực của đối phương, nhưng địch thủ môn phái bất đồng, công lực khác nhau, khi hút những luồng công lực táp nham vào trong cơ thể thì không giải pháp nào hóa giải thành một được để gia công sở dụng đến mình, đề nghị chúng có thể phát tác bất kể lúc nào. Nội lực phiên bản thân của lão đã cực kỳ mạnh, lão vừa cảm giác nội công dị phái tác quái ác thì liền tiêu diệt chúng xuống yêu cầu chưa lúc nào gặp trở ngại ngùng gì. Tuy thế lần này kẻ địch là cao thủ hạng nhất, trong trận kịch đấu, nội lực của lão đã biết thành sút giảm tương đối nhiều nên không chế ngự nổi hầu hết luồng nội lực dị phái vào cơ thể. Gặp gỡ lúc đại địch trước khía cạnh thì phía bên ngoài đã gặp hoạn nạn, bên phía trong lại bị bội phản kích, khiến cho lão khôn xiết hoang mang. Tiếp đến lão quan tâm đến mới tìm ra được pháp môn để khắc phục hầu như luồng nội khí dị phái vào cơ thể. Bởi vì lão vượt dụng tâm xem xét nên mặc dù lão là 1 trong người hợp lý kiêu hùng nhất cầm cố mà phân vân được những biến đổi xung quanh, cuối cùng bị Đông Phương Bất Bại hãm hại. Lão bị giam mặt dưới Tây hồ hơn mười năm, lòng không vướng bận gì đề xuất mới đưa ra được pháp môn hóa tán chế ngự được nội lực dị phái vào cơ thể. Vị vậy lão tu luyện Hấp tinh đại pháp mới chưa tới nỗi sợ mối đe dọa bị tạo ra phản. Phen này lão tương phùng với Tả Lãnh Thiền, độc nhất vô nhị thời chưa thủ chiến thắng được, lão ngay tức thì vận Hấp tinh đại pháp để tứ chưởng giao nhau. Ngờ đâu lão vừa hút vào thì phát giác nội lực của đối phương trống rỗng lừng chừng đi về hướng nào. Nhậm xẻ Hành siêu kinh hãi. Nội lực của kẻ địch ngưng tụ lại ko hút được thì không lấy gì làm cho lạ. Lạ nhất là trong giây phút nội lực của đối thủ biến đâu mất khiến cho Hấp tinh đại pháp của lão không giở trò ra được. Đừng nói bình sinh lão chưa bao giờ gặp qua mà ngay cả có nằm mộng lão cũng siêu hạng tượng nổi tất cả chuyện kỳ quái như vậy.

Lão tiếp tục hút mấy lần nhưng vẫn ko hút được một chút ít nội lực như thế nào của Tả Lãnh Thiền. Thấy chỉ pháp của Tả Lãnh Thiền lợi hại, lão liền lui lại tía bước rồi lập tức trở nên chiêu, vung chưởng điên cuồng uy mãnh vô cùng. Tả Lãnh Thiền vẫn giữ vậy thủ. Hai người lại đấu thêm hai tía chục chiêu nữa, chưởng trái Nhậm bửa Hành tấn công ra, Tả Lãnh Thiền điểm ngón tay vào cổ tay lão, ngón trỏ tay đề xuất chỉ vào xương sườn lão. Nhậm té Hành thấy kình lực trên ngón tay Tả Lãnh Thiền hết sức tàn độc, lão nghĩ: đời nào trong ngón tay này lại không tồn tại nội lực?

Lão liền nghiêng người, hình như né tránh tuy vậy kỳ thực cầm ý nhằm lộ địa điểm sơ hở để Tả Lãnh Thiền đâm trúng vào ngực, đồng thời lão vận Hấp tinh thần công sinh hoạt ngực. Lão nghĩ thầm: Ngươi có bạn dạng lãnh ẩn giấu nội lực, không nhằm Hấp tinh đại pháp ta hút được, nhưng mà ngón tay của ngươi tấn công ta nếu không có nội lực thì làm thế nào đâm vào được bạn của ta, cùng lắm chỉ có tác dụng ta ngứa ngáy thôi. Còn nếu trên ngón tay gồm nội lực thì tất cả sẽ bị ta hút hết.

Trong thời gian lão nghĩ nhanh như vậy, xoẹt một tiếng, ngón tay của Tả Lãnh Thiền vẫn đâm trúng huyệt Thiên trì sinh hoạt ngực trái của lão. Mọi tín đồ bàng quan lại la lên một tiếng. Ngón tay của Tả Lãnh Thiền dừng lại trước ngực Nhậm bổ Hành. Nhậm bửa Hành liền cần sử dụng toàn lực vận công, quả nhiên nội lực của kẻ thù ào ạt như vỡ lẽ đê trút vào huyệt Thiên trì của lão. Lão sung sướng liền tăng thêm lực hút, hút nội lực của đối thủ càng nhanh.

Đột nhiên fan lão loạng choạng, lão từ từ cách lùi ra, không nói lời nào, trừng mắt nhìn Tả Lãnh Thiền. Thân bạn lão phân phát run, tuỳ thuộc bất động y hệt như người bị phong lan huyệt đạo.

Doanh Doanh thất gớm la lên:

– Gia gia!

Cô chạy cho tới đỡ mang lão, cảm xúc tay lão lạnh lẽo buốt, liền quay đầu gọi:

– hướng thúc thúc!

Hướng Vấn Thiên vọt bạn đến trước, gửi chưởng nắn bóp fan Nhậm ngã Hành mấy cái. Nhậm vấp ngã Hành rên lên một giờ đồng hồ rồi mới thở các lại, khía cạnh tái xanh. Lão nói:

– xuất xắc lắm, nước cờ này ta bất ngờ đến. Chúng ta đấu tiếp.

Tả Lãnh Thiền nhàn rỗi lắc đầu.

Nhạc Bất Quần nói:

– Đã phân win bại rồi còn tỷ đấu cái gì nữa? Vừa rồi Nhậm tiên sinh chẳng lẽ không xẩy ra Tả chưởng môn phong lan huyệt Thiên trì sao?

Nhậm ngã Hành hừ một giờ đồng hồ rồi quát:

– Đúng vậy, ta bị mắc lừa, trận này coi như ta thua.

Thì ra, vừa rồi Tả Lãnh Thiền ra chiêu hết sức nguy hiểm. Lão sẽ tu luyện hơn mười năm Hàn ngọc chân khí làm việc trên ngón tay, rồi trút hết nội lực vào ngón tay, tương kế tựu kế nhằm Nhậm xẻ Hành hút lấy. Lão ko những để cho Nhậm bửa Hành hút đi nhưng còn tạo động lực thúc đẩy nội lực truyền vào huyệt đạo của Nhậm bổ Hành thật nhanh. Nội lực này là một số loại chí âm chí hàn, trong phút chốc toàn thân Nhậm vấp ngã Hành phần lớn lạnh cóng. Tả Lãnh Thiền thừa lúc Nhậm vấp ngã Hành sử Hấp tinh đại pháp chỉ vào nháy mắt đã đẩy nội lực vào nhằm phong tỏa huyệt đạo của đối phương. Phong lan huyệt đạo là chuyện hầu như nhân đồ vật hạng hai hạng tía trong võ lâm thường dùng lúc rượu cồn thủ, còn cao thủ quá chiêu quyết không sử dụng loại chiêu thức thấp yếu này. Tả Lãnh Thiền bị mất không còn công lực bắt buộc dùng mánh lới này để thủ thắng. Bí quyết này tuy gian trá mà lại nếu nội lực ko lợi sợ hãi thì quyết ko sử được.

Hướng Vấn Thiên biết Tả Lãnh Thiền tuy đắc thắng nhưng đã bị hao tổn nguyên khí cực kỳ nhiều, chỉ e lão mất hết mấy tháng mới hoàn toàn có thể hồi phục lại nguyên khí. Phía Vấn Thiên liền bước tới nói:

– Vừa rồi Tả chưởng môn nói sau thời điểm Tả chưởng môn đánh xẻ Nhậm giáo chủ thì sẽ đánh ngã tại hạ. Hiện giờ xin mời Tả chưởng môn rượu cồn thủ.

Bọn Phương hội chứng đại sư và Xung lỗi đạo trưởng phần đông thấy hết sức rõ, sau thời điểm Tả Lãnh Thiền điểm trúng Nhậm xẻ Hành nét phương diện nhợt nhạt, không dám mở miệng nói gì, có thể thấy nội lực của lão bị hao phí trầm trọng. Hiện nay nếu hai bạn động thủ, Tả Lãnh Thiền dĩ nhiên phải thua thảm mà ko chừng chỉ vài ba chiêu là bị hướng Vấn Thiên làm thịt ngay. Nhưng câu nói này vừa rồi là do Tả Lãnh Thiền nói ra, hiện nay chẳng lẽ lão lại nuốt lời.

Trong lúc mọi fan chần chừ, Nhạc Bất Quần nói:

– bọn tại hạ bao gồm nói trong tía trận tỉ đấu này, mặt nào cho ai xuất mã thì do vị trí kia tự quyết định, chứ cấp thiết do kẻ địch chỉ danh khiêu chiến. Nhậm giáo công ty đã xác nhận điều này có phải không? Nhậm giáo nhà là đại nhân vật đại hào kiệt, tiếng nói chẳng lẽ không có giá trị sao?

Hướng Vấn Thiên cười nhạt nói:

– Nhạc tiên sinh tốt ăn giỏi nói, khiến cho những người ta khâm phục, tuy thế hai chữ “quân tử” thì chưa xứng nhằm gọi. Loại kiểu nói dông nói lâu năm này y như hạng xấu xa lật lọng.

Nhạc Bất Quần lãnh đạm nói:

– Trong mắt của người quân tử thì khắp cõi tục là quân tử. Trong mắt của kẻ hạ nhân thì bên trên đời này người nào cũng là đái nhân.

Tả Lãnh Thiền tự từ bước đến dựa vào cột. Xem ra triệu chứng của lão bây giờ muốn đứng mang đến vững cũng khó khăn vô thuộc chứ đừng kể tới việc động thủ thừa chiêu với ai.

Xung hư đạo trưởng, chưởng môn phái Võ Đang tiến lên. Lão nói:

– bựa đạo thường nghe người ta xưng tụng hướng tả sứ là Thiên vương vãi lão tử, có bản lãnh khiếp thiên động địa. Bần đạo thẹn bản thân là chưởng trường phái Võ Đang, lúc các phái bao gồm giáo trổ tài với quý giáo mà xấu đạo lại không giúp chút sức lực, thì mắc cỡ vô cùng. Hôm nay gặp may, nếu hoàn toàn có thể làm kẻ địch của Thiên vương lão tử thì thật vinh hạnh.

Thân phận của lão là chưởng trường phái Võ Đang cơ mà lão nói với hướng Vấn Thiên một cách kính trọng như vậy, về tình về lý, phía Vấn Thiên thật cạnh tranh mà trường đoản cú chối.

Hướng Vấn Thiên nói:

– cung kính không bằng tuân mệnh. Trên hạ thương mến Thái cực kiếm pháp cõi tục vô tuy nhiên của Xung lỗi đạo trưởng trường đoản cú lâu, tại hạ xin xả mạng nhằm bồi tiếp quân tử, chỉ e làm cho trò cười.

Lão cung tay hành lễ rồi lùi lại mấy bước. Xung hư đạo trưởng phất nhì tay áo rộng, lão cúi bạn hoàn lễ.

Xem thêm: Diện Tích Thông Thủy Là Gì, Diện Tích Thông Thủy Và Tim Tường Là Gì

Hai tín đồ đứng đối lập nhau, chăm chú nhìn nhau, độc nhất thời không ai rút tìm ra.