Lư tuấn nghĩa

  -  
Lư Tuấn Nghĩa “ra mắt” Thủy Hử với mọi lời tán dương hoành tráng, từ bao gồm miệng Tống Giang: “Trong thành Bắc Kinh, gồm Viên Ngoại chúng ta Lư tên Tuấn Nghĩa, tên hiệu Ngọc Kỳ Lân, đứng vào hạng Tam Kiệt sinh sống Bắc Hà. Ông ta võ nghệ cao cường, côn quyền không người nào địch nổi. Trường hợp Lương sơn Bạc có được ông ấy, thì trong bụng tôi không lo ngại nghĩ một điều chi nữa”.
theo dõi và quan sát trên
*

Trí tuệ tầm thường

Lư Tuấn Nghĩa chính xác là trưởng giả số 1 Bắc kinh với mạng lưới marketing phủ khắp tởm thành (dưới quyền tứ năm mươi fan hành tài quản lí cán). Chúng ta Lư cũng chính là tay rộng lớn lượng, giỏi bụng (nhặt Yến Thanh về nuôi coi như nhỏ đẻ, góp Lý vắt lúc cơ hàn sau giao cho thống trị việc kinh doanh). Ngọc kỳ lân võ nghệ đúng là không hổ danh Tam Kiệt Bắc Hà, xa luân chiến cả ngày với hơn chục đầu lĩnh Lương Sơn bội nghĩa mà đắn đo mệt.

Bạn đang xem: Lư tuấn nghĩa

Lư Tuấn Nghĩa: lừng danh hoành tráng, khả năng tầm thường.

Tuy nhiên, nếu hiểu thật sâu thật kỹ càng trọn vẹn 120 hồi danh tác của Thi nài Am, chúng ta có thể thấy Lư Tuấn Nghĩa chẳng hề hoàn hảo và tuyệt vời nhất đến vậy, thậm chí không ước ao nói đó là nhân đồ dùng bị thổi phồng quá mức. Đầu tiên là trí tuệ của họ Lư thừa thường phải mới mắc mưu Ngô Dụng (trong vai thần tướng tá số) một giải pháp dễ dàng.

Trong lần nói chuyện với Ngô Dụng, Lư Tuấn Nghĩa lúc đầu còn khỏe khoắn miệng: “Tiên sinh nói không nên rồi, tôi ở đất Bắc Kinh, sinh trưởng vốn đơn vị hào phú… Vả chăng tôi đây xưa nay tính nết cẩn thận, vấn đề gì vô lý không làm, của làm sao phi nghĩa ko lấy, lẽ nào ngày nay lại bị nạn đao huyết ráng được?”

Nhưng lúc Ngô Dụng múa lưỡi vài ba câu thì lại tin trệu cổ: “Về phần Lư Tuấn Nghĩa, sau khi nghe lời Ngô Dụng đoán số, thì vào bụng đem làm do dự khó chịu, ngồi và đứng không yên, chiều chiều thường vơ vẩn một mình ở trước cửa nhà, mà trông trời than thở”.

Thế đề nghị mới xuất hiện chuyện: “Mới phía trên ta xem một quẻ số, bảo rằng trong trăm ngày nữa, vớ phải chạm mặt nạn đao huyết. Chỉ trừ ra xa lánh về phía Đông Nam, một ngàn dặm thì mới hoàn toàn có thể thoát được. Ta tưởng về phía đó, chỉ gồm miếu cúng Thiên Tề Nhân Thánh Đế, làm việc núi Đông Nhạc Thái sơn là vị trí rất thiêng liêng bao gồm trực, đã từng có lần cứu nạn đến khắp nhân gian”.

Lư Tuấn Nghĩa trí tuệ yếu cỏi mới thuận lợi mắc mưu Ngô Dụng.

Nếu Lư Tuấn Nghĩa vẫn kiên cường một tinh thần vào phiên bản thân, thì làm gì có chuyện mắc mưu Ngô Dụng, để từ đó cuộc đời của cánh mày râu rẽ sang một hướng trọn vẹn khác. Từ khu vực là trưởng giả số 1 Bắc Kinh, chúng ta Lư đổi thay tội phạm, mái ấm gia đình tan nát, còn bản thân thuộc đường phải gia nhập Lương Sơn.

Tề gia yếu cỏi

“Tề Gia, Trị quốc, Bình thiên hạ” – Phàm được coi là đệ tốt nhất nhân thì phải đã đạt được cả cha điều ấy. Nhưng mà ngay sinh sống yêu mong đầu tiên, Tề gia, Lư Tuấn Nghĩa đã làm dở tệ. Nếu như Lư Tuấn Nghĩa “tề gia” giỏi thì đã không tồn tại chuyện vợ Cổ Thị tư thông với tay tổng làm chủ Cố, đã không tồn tại chuyện bị “cặp đôi” này đâm sau lưng khi con trai bị lừa tới Lương Sơn.

Nhưng đấy là chuyện sau này, còn ngay trong những khi tính chuyện đi lễ giải hạn, Lư Tuấn Nghĩa đang sớm cho biết thêm chàng là một trong tay cai quản tồi. Trang bị nhất, họ Lư rất cao ngạo nhưng không thèm nghe lời khuyên nhủ can của trung khu phúc. Lý Cố có nói: “Người ta thường xuyên nói là bói toán quàng xiên, dĩ nhiên đâu tin được? Xin chủ nhân cứ im nhà, có câu hỏi chi nhưng mà ngại?” cơ mà Lư Tuấn Nghĩa gạt phắt.

Ngay cả lúc Yến Thanh thanh minh nghi ngờ: “Con đường sang Thái An Châu ở bên Sơn Đông, tất nên qua Lương sơn Bạc. Ở đó có tín đồ tên Tống Giang tụ họp đàn cường đạo để chiếm bóc… Vậy người chủ có mong muốn sang đó thì nên đợi lúc tỉnh thái bình vô sự mà đi. Chớ nên tin anh thầy số đó, không khéo nó lại là đồng đảng bọn Lương Sơn; mang đến đây nhằm lừa dối người sở hữu cũng nên” nhưng lại họ Lư cũng có tác dụng ngơ mà rằng: “Ngươi đừng nói càn, ai dám cho đánh lừa ta? Mấy thằng giặc cỏ sinh hoạt Lương đánh thì thấm vào đâu, ta chỉ coi nó như cỏ rác nhưng mà thôi”.

Lư Tuấn Nghĩa, tề gia dở tệ, tạo điều kiện cho vk Cổ Thị bốn thông với vai trung phong phúc của mình.

Lúc bà xã Cổ Thị lên tiếng can: “Người ta thường nói sẩy nhà ra thất nghiệp, vậy trượng phu can bỏ ra mà nghe anh thầy số, vứt cả cửa nhà cơ đồ cơ mà đem thân mang lại chốn hang hùm? Chi bằng ở lại bên đây, sửa rước một thư phòng im thin thít mà ở khểnh ước vui, tự khắc tai qua nạn khỏi” thì đại trượng phu ta lại mập tiếng: “Ngươi là bọn bà con em biết đâu mang lại đó, ý kiến ta đã định, bất tất bắt buộc nói lắm làm chi”.

Xem thêm: Địa Chỉ, Số Điện Thoại Nhà Xe Tấn Hưng Limousine Chạy Tuyến Hà Nội

Thứ hai, việc sắp đặt nhân sự đi thuộc mình vào chuyến làm lễ giải hạn, Lư Tuấn Nghĩa cũng không đúng lầm thông suốt sai lầm. Thay vì cho Yến Thanh, vốn thông minh sắc sảo lại tốt võ nghệ đi thuộc thì bọn họ Lư lại lựa chọn Lý Cố. Lúc Yến Thanh lên tiếng xin đi “nay tôi xin đi hầu chủ nhân, ngộ nhỡ gặp gỡ đám giặc cỏ quấy nhiễu, tôi cũng có thể đánh đuổi được dăm bố đứa” thì Lư nói: “Ta đây những việc sắm sửa không được thạo, phải để Lý nắm đi nhằm giúp. Còn ngươi sinh sống nhà, việc sale đã có bạn khác, ngươi cứ trông coi đó thôi...”.

Như vậy, chúng ta cũng có thể khẳng định một thực sự rõ ràng: mưu kế của Ngô Dụng chỉ nên mồi lửa, bao gồm Lư Tuấn Nghĩa với trí tuệ tầm thường, lại cao ngạo bảo thủ, tốt nhất nhất có tác dụng mọi việc theo ý mình mới là nguồn cơn tạo nên bi kịch.

Dù thời gian đó, Lý cầm và Cổ Thị hoàn toàn có thể đã “đầu đôi mắt cuối mắt” nhưng tối thiểu hai bạn này vẫn một lòng không muốn Lư Tuấn Nghĩa ra đi. Rủi ro ở chuyến du ngoạn của họ Lư cũng hoàn toàn có thể được hóa giải, trường hợp người đồng hành cùng con trai là Yến Thanh. Những phát triển thành cố trong cuộc đời họ Lư sau này, giỏi nhiên, là vì một tay chàng gây ra chứ chẳng nên bởi hảo hán Lương đánh hay hai bạn Lý Cố-Cổ thị cả.

Bi kịch của họ Lư cục bộ là do thiết yếu tay đàn ông tạo ra.

Cầm quân đánh trận dở tệ

Nếu tuy vậy đấu thì Lư Tuấn Nghĩa với khả năng võ nghệ của mình, có lẽ chẳng thua bất kì anh tài nào trong Thủy Hử. Nhưng Lư Tuấn Nghĩa, xếp hạng sản phẩm trong 108 anh hùng, chức Tổng binh đô đầu lĩnh Lương Sơn, lại thường mua vai đại tướng, một mình quản lý cả ngàn vạn quân binh. Mà ở sứ mệnh này thì họ Lư lại quá sức trung bình thường.

Chiến công thứ nhất được ghi nhận đến Lý Tuấn Nghĩa lúc chàng đồng ý gia nhập Lương đánh là cùng Yến Thanh bắt được Sử Văn Cung. Nhưng lại thực ra đấy là thành quả khởi nguồn từ mưu kế Ngô Dụng, chúng ta Lư chẳng có góp phần gì xứng đáng kể. Thủy Hử hồi 67 viết một đoạn cực kỳ ngắn về chuyện này, thậm chí không thèm nhắc tên Lư Tuấn Nghĩa:

“Úc Bảo Tứ vâng lời Ngô Dụng, trốn về trại, lấy mấy lời đó nói với Sử Văn Cung, Sử tức khắc dẫn Úc Bảo Tứ mang đến trình lớn mạnh Quan, phân tích ý Tống Giang không định giảng hoà, mà bàn định với lớn lên Quan thừa nạm sang giật trại Tống Giang. Lớn mạnh Quan nói rằng: - Tăng Thăng hiện còn làm việc đó, nếu mình không nên lời thì vớ bị hắn giết mổ mất. Nói đoạn đâm mang lại Sử Văn Cung một đao vào đùi bổ lăn xuống ngựa, rồi trói lại nhưng giải về Tăng Đầu Thị. Yến Thanh tức khắc dắt con chiến mã Chiếu Dạ Ngọc về nhằm nộp”.

Trong lần thứ nhất chính thức nạm quân thì Lư Tuấn Nghĩa “đánh thành Đông Xương bị thua luôn luôn hai trận” trước “Một Vũ Tiễn” Trương Thanh: “Khi Lư Viên ngoại dẫn quân đến, mười ngày trời không chịu ra đánh. Mãi mang lại hôm vừa rồi, Trương Thanh mới ra thành, bên nầy Hắc bốn Văn nghênh địch. Bất đồ tiến công được mấy hiệp, Trương Thanh trở lại ném một viên đá, trúng ngay vào trán Hắc bốn Văn xẻ lăn xuống ngựa… Đến ngày tiếp theo Phàn Thụy dẫn Hạng Sung, Lý Cổn ra tấn công nhau, ko dè Hạng Sung bị Đinh Đắc Tôn phóng cây bôi vào nách, lại buộc phải thua chạy. Hiện nay hai người vẫn còn đấy dưỡng dịch ở trong thuyền”.

Cái tên Lư Tuấn Nghĩa cũng nối liền với thất bại thảm hại duy nhất của nghĩa quân Lương Sơn.

Nhưng “đỉnh cao” cho biết năng lực vắt quân kém cỏi của Lư Tuấn Nghĩa, cần đến hồi 116 new được Thủy Hử quánh tả, qua chuyện chúng ta Lư “dẫn quân theo mặt đường núi, đi qua trấn Lâm An, ngơi nghỉ sát cửa quan Dục Linh tiến về phía mặt hàng Châu”. Đây là trận chiến chứng kiến lose thảm hại cùng đau lòng độc nhất của nghĩa binh Lương Sơn.

“Quân mã tiến gần mang đến ải Dục Linh, Lư Tuấn Nghĩa không nên sáu tướng Sử Tiến, Thạch Tú, trần Đạt, Dương Xuân, Lý Trung, tiết Vĩnh đem ba nghìn quân cỗ đi trước dọn đường. Bấy giờ bầy Sử Tiến cưỡi ngựa chiến, còn sót lại đều là quân bộ dàn hàng tiến mang lại dưới cửa ải. Ko thấy bóng thương hiệu quân làm sao của Phương Lạp. Sử Tiến bao gồm ý ngờ, gấp cùng các tướng bàn bạc”…

“Bàng Vạn Xuân nói vừa dứt, đột nhiên một mũi tên bay vèo ra, Sử Tiến lăn xuống ngựa. Lại nghe bên trên đỉnh núi vang thông báo thanh la, rồi từ nhị phía rừng thông, tên bắn ra tới tấp. Thạch Tú, è cổ Đạt đành vứt Sử Tiến lại, tìm đường thoát thân. Đến đầu núi lại bị bầy Lôi Quýnh với Kế Tắc từ 2 bên sườn núi phun tên ra như mưa, dẫu là kẻ nhân vật lỗi lạc cũng không tránh nỗi. Cả sáu bạn bị bắn chết, thây chồng cửa ải. Thương ráng sáu viên tướng tài của trại Thuỷ Hử, từ nay khí thiêng đang về trời. Ba nghìn quân cỗ chỉ sinh tồn hơn trăm người chạy về chạm mặt Lư tiên phong tin báo thua trận. Lư Tuấn Nghĩa nghe ngừng thẫn thờ khiếp sợ”.

Kết viên của Lư Tuấn Nghĩa, sau khoản thời gian bình Phương Lạp, thực chất cũng chưa tới nỗi thảm sợ hãi nếu nam nhi biết nhìn xa trông rộng, hay chí ít chịu nghe lời răn dạy của Yến Thanh. Thay bởi vì nghe Yến Thanh “nộp trả lại quan bằng rồi tìm khu vực yên tĩnh nhưng mà sống cho đến trọn đời” thì chúng ta Lư lại muốn "áo gấm về làng để được phong thê ấm tử”.

Xem thêm: Cần Thuê Mặt Bằng Kinh Doanh Tại Hà Nội, Giá Rẻ T6/2021, Cho Thuê Mặt Bằng, Cửa Hàng Hà Nội Tháng 06/2021

Đảm nhiệm chức An tủ sứ kiêm Binh mã Phó Tổng quản lí Lư Châu không được bao lâu, Lư Tuấn Nghĩa bị đàn gian thần Sái ghê – Đồng quán – Cao ước lừa cho uống rượu có thủy ngân, rồi sẩy chân rơi xuống sông Hoài tại phần nước sâu nhưng chết. Chiếc kết thảm sợ của lưu giữ Tuấn Nghĩa được diễn đạt qua loa chứ không cụ thể với nhiều lớp nang cảm giác như giống như những phút cuối đời của Tống Giang lúc uống đề nghị rượu độc.

Suy mang lại cùng, kẻ bình thường như Lư Tuấn Nghĩa thì ngay cả khi chết, làm thế nào có thể ai oán như chân nhân vật được?