HỨA VỚI AI VĨNH VIỄN SÁNH CÙNG TRỜI ĐẤT

  -  
Edit: JinsThể loại: Ngôn tình hiện đại, HE, không phải thanh thủy văn(*cười khả ố*, do ban đầu hố này bị hiểu lầm thực chất nên buộc phải chú thích)Độ dài: 80 + chương kết + 2 PNTrong trong thời gian tháng của tuổi trẻ, ai hứa hẹn với ai sẽ sánh thuộc trời đất?Giữa vùng hồng trần mênh mông, ai là định mệnh của ai?Đối cùng với Hàn Nặc, sau cùng là: Yêu tuy nhiên không thể, hận lại không xong.Đối cùng với Ôn Hành Viễn, sau cuối là: Đã yêu, không tồn tại lối thoát. Là ai nói, con tim vỡ vụn này không thể lành lại? Là ai nói, không có tình yêu thương sánh thuộc trời đất?Trải qua nỗi cực shock như đi bên trên tầng băng mỏng, khiếp qua mon ngày rã trôi đông qua hạ đến... Người kia vẫn cụ lấy tay cô, cười êm ấm mà quyến luyến, “Phải làm chũm nào bây giờ? Vận mệnh đã định sẵn là anh yêu thương em!”. Quan sát vào khuôn mặt đong đầy ý cười của anh, nước đôi mắt của say mê Nhan, lã chã rơi... Sau phần đông vòng luân chuyển của cuộc sống, bất chợt phân biệt rằng, thế giới này, vẫn đang còn tình yêu thương vĩnh hằng - sánh thuộc trời đất!Một cuốn tè thuyết cảm động lòng người về tình ái thầm lặng, ái tình đầu. Trong cuộc sống này, sẽ luôn có một người, hoàn toàn có thể mang đến cho chính mình lòng dũng cảm, khiến cho bạn trở buộc phải dũng cảm. Khi giãi bày tình cảm, anh nói: “Từ khoảng thời gian ngắn này trở đi, em bao gồm thể gan dạ một lần vì anh?”. Cô trả lời bằng giọng điệu kiên định: “Em nghĩ, em tất cả thể”. Chỉ mấy chữ đối kháng giản, anh lại cảm đụng nghẹn ngào: “Anh tưởng rằng cả đời này sẽ không còn có cơ hội nhận được câu vấn đáp này”. Cô xót xa rơi lệ: “Xin lỗi, đã để anh cần đợi lâu”.Đợi lâu, thì có sao? Kết viên đã như anh ước ao mỏi, quá trình có trở ngại nhường nào, anh đông đảo cam trung tâm tình nguyện. Lúc ước hôn, anh nói: “Anh chưa từng dám hi vọng xa vời rằng em sẽ đáp lại anh bởi tình yêu. Mà lại anh không thuyết phục nổi phiên bản thân từ bỏ bỏ. Chuyện từ hào nhất, khoái trá nhất mà lại anh đã làm trong cuộc đời này chính là thật lòng hành động đến cùng, sau cùng đã giành thắng lợi và giành được em. Cố kỉnh nhưng, bởi thế vẫn không đủ. Điều anh muốn là: bọn họ tương nhu dĩ mạt, bầu chúng ta cả đời. Anh ôm ý nghĩ về này ước hôn với em, hy vọng vào tuổi hoa giáp, họ vẫn ở bên nhau”.Nỗi lòng suýt chút nữa đã trở nên thời gian vùi lấp.Em gặp gỡ được anh, chưa hẳn trong độ tuổi đẹp mắt nhất, dẫu vậy lại vày anh, một lượt nữa tin cậy vào tình yêu.


Bạn đang xem: Hứa với ai vĩnh viễn sánh cùng trời đất

Đô Thị HE Ngôn Tình Sắc
1/83
Chương 1: thời gian êm ái


Xem thêm: Mệnh Kim Hợp Màu Sơn Nhà Cho Người Mệnh Kim Rước May Mắn, Tài Lộc

Ánh nắng và nóng chiều dìu dịu hắt xuống Cổ Trấn, bay bổng trong bé ngõ nhỏ, rọi vào cây mong đá và đông đảo nóc công ty xưa cũ, tất cả đều được nhuộm vì chưng sắc mơ hồ của buổi hoàng hôn. Nhìn hầu hết ngôi đơn vị in đậm vết ấn mon năm, đáy lòng chợt có chút cảm hứng tang thương nhưng lại cũng thiệt tĩnh lặng. Thân chỗ này còn có một bé sông, bốn bề được vây bởi một màu xanh da trời tươi, không gian có chút lếu độn nhưng không hề làm không đủ ý vị của một miền sông nước làng mạc quê. Mảnh đất này còn có chút nào đấy giống một “thế nước ngoài đào viên”*, đầy nét cổ xưa mà bầu không khí cũng cực kỳ trong lành khiến ai đã đến là bịn rịn không thích về. *Thế nước ngoài đào viên: china có câu này để chỉ vùng đất của sự bình yên ổn và hợp lý vĩnh cửu.
Tiếng nước tan róc rách dần bị một giờ hát át đi. Mê mẩn Nhan đưa bàn chân đi xăng-đan giẫm lên mặt đường đá xanh. Lắng tai nghe âm thanh rất nhỏ dưới chân, cô bỗng nhiên cảm thấy thật yên ổn bình.Si Nhan vô cùng thích Cổ Trấn, lại càng mê say những con đường trong nó, thậm chí, vì con đường đó mà cô say đắm mùa mưa. Đứng trước cửa ngõ sổ, nhìn trận mưa rơi xuống như bức rèm ngọc vẫn buông lơi, cả con phố được thanh tẩy không một hạt bụi, sạch sẽ sẽ, thật thoải mái.Đã từng khao khát một đời thanh thản dễ chịu, từng theo đuổi cuộc sống thường ngày ấm áp, song, xuyên suốt một đời người, ai bao gồm thể bình yên đến già? cũng như Si Nhan, bởi vì trốn tránh, cô chọn lựa cách cuộn tròn mình lại trong chốn u tĩnh này những cha năm ròng.Ban đầu tất cả chút hoang mang, mơ hồ, sau lại dần dần tỉnh táo, từ lúc đó cô mới hoàn toàn có thể thong dong đựng những bước tiến gian nan. Đến giờ, tự do tự tại, cuộc sống đời thường của ham Nhan dần thắm sắc đẹp hơn. Thời gian thấm thoắt trôi qua, cuộc sống thường ngày tĩnh lặng góp cô tạm thời quên hết đông đảo nỗi ưu phiền, cuộc sống đời thường giản 1-1 dần gửi cô về với chính con tín đồ thật của mình.
Cuộc sinh sống bình lặng, dân dã, không gian như vào cõi mộng, lại có anh em và người thân ân cần hỏi thăm, quãng thời hạn êm ái đã dần xoa dịu đi nỗi đau khổ trong lòng cô. Trên khuôn mặt Si Nhan không hề vẻ chết lặng của thuở đầu nữa, rút cục cô cũng hoàn toàn có thể mỉm cười.Tiếng chuông điện thoại cảm ứng vang lên, nhìn loại tên rất gần gũi giữa màn hình, ham mê Nhan thu lại niềm vui thuần khiết mặt môi, ấn nút nghe.“Ở đâu vậy?” Trong điện thoại truyền ra giọng nói trầm thấp của người đàn ông, ngữ khí pha một chút bực bội.Nhìn đồng hồ đeo tay trên cổ tay theo thói quen, đam mê Nhan chau mày “Còn không tới giờ đi làm, anh đang điều tra à?”“Bên đó ồn ã quá, vẫn ở không tính phố hả?” tín đồ kia đánh trống lảng đi.“Ừm, có việc gì à?” đắm đuối Nhan đáp lại một biện pháp thờ ơ, tiếp đến cô bỗng nhiên kêu lên một tiếng, “Ôi chao...”


Xem thêm: Trung Tâm Thương Mại Sense Market Ở Quận 1, Tp, Photos At Sense Market 23/9

“Xin lỗi, xin lỗi chị...” Một giọng nàng trong trẻo cất lên yêu cầu lỗi, cắt ngang cuộc chuyện trò của họ.Lảo đảo lùi lại nhì bước, cô đáp lại: “Không sao, không sao, những em chơi tiếp đi.” Cô ko để trọng tâm nhiều, xua xua tay cùng cười với cô bé. Bước đi chợt nhanh hơn, cô bong khỏi đám đông. Lại thả lờ lững bước theo hướng dòng chảy của nhỏ sông, vai trung phong tình cô bên cạnh đó không chịu ảnh hưởng gì.“Sao thế?” các giọng nói trầm rẻ lại vang lên, nghe kĩ vẫn thấy bao gồm chút vẻ sốt ruột.“Không có gì, bị va chạm một chút thôi.” yêu thích Nhan lơ đễnh.“Tối trong ngày hôm qua anh gọi điện thoại cảm ứng thông minh nhưng không gặp gỡ em, vị trí quán bar cũng nói là em ko về. Sao giờ new mở máy?”“Em bảo với anh Tử Lương rồi, ngày hôm qua tăng ca mang lại kịp kế hoạch yêu cầu không về. Anh search em có bài toán gì?” Đối với hình trạng hỏi như bà quản lí gia của anh, mê mệt Nhan không lấy làm cho lạ, tuy thế khẩu khí đã tất cả chút mất kiên nhẫn.“Không có.” Câu vấn đáp ngắn gọn gàng như thể anh chẳng mong mỏi nói nhiều câu ăn hại với cô. đam mê Nhan bực tức trợn white mắt, nghiến răng nghiến lợi để cầm cố kìm nén không nổi đóa lên.“Alô?” Mãi lâu sau mà lại vẫn không thấy cô đáp lại, tiếng nói trầm nóng vang lên trong điện thoại.“Không nên là anh bộn bề nhiều việc lắm sao?” Hồi thọ sau cô mới tìm kiếm được một câu đáp, ngữ khí khôn xiết thản nhiên.“Đúng là anh bề bộn nhiều việc.” Anh đựng lời, đáp rất ngắn gọn.“Thế mà lại anh vẫn rảnh rỗi như này?”“Gọi một cú điện thoại thông minh thôi mà, giờ vẫn được.” Từ điện thoại thông minh truyền ra tiếng cười cợt khẽ của anh.“Em bận. Không có việc gì thì đừng làm cho tốn thời hạn quý giá chỉ của em.” đam mê Nhan khó chịu buông lời lạnh lùng, thì thầm mắng anh sao nhưng lại nhàn rỗi đến nút này. Đôi mắt cô như bắt đầu bốc hỏa.“Em thì tất cả gì cơ mà bận?” Không suy nghĩ cơn bực bội của cô, Ôn Hành Viễn hỏi tiếp, “Vội đi gặp mặt trai đẹp?”“Không tương quan đến anh.” Hít một khá thật sâu, cô cắm răng, tính nhẫn nại nặng nề lắm mới giành được giờ sẽ mất dần dần đi, “Rốt cuộc là bao gồm chuyện gì giỏi không?”“Không có.”“Không có bài toán gì thì em cúp máy. Trợ thời biệt.”Tiếng nói vừa dứt, không hóng anh tất cả phản ứng lại, đam mê Nhan hớt tóc điện thoại, nhanh tay tắt máy. Tưởng tượng ra bộ dạng khó tính của Ôn Hành Viễn khi trừng góc nhìn vào năng lượng điện thoại, sau đó gọi lại nhưng mà không được, cô ko nhịn mỉm cười được, “Trêu tức anh đấy, làm sao nào?”Si Nhan có cảm hứng Ôn Hành Viễn chính là khắc tinh của mình, những lần gọi năng lượng điện tới, ngữ khí nghiêm nghị chẳng không giống gì bố cô, lần làm sao cũng dễ dàng khơi mồng cơn tức trong cô. Chứa điện thoại, bước chân cô dịu bẫng hẳn đi. Năm phút sau, mê mẩn Nhan đã đi đến trước một cửa hàng bar có cái thương hiệu “Như đã từng quen biết”.“Sao hôm nay đến mau chóng thế?” Đỗ Linh vừa thấy cô bước vào đã nồng hậu xin chào hỏi.“Hôm qua bận bịu suốt một đêm, hôm nay nghỉ, ngủ một ngày mang đến lên tinh thần.” say mê Nhan cười cợt hì hì, để lòi ra hàm răng trắng đều. Vừa nói cô vừa đi về phía quầy bar.“Nhan Nhan, về tối qua Hành Viễn call đến, sao smartphone của em ko liên lạc được?”“Oh, cám ơn!” đắm đuối Nhan nói câu cám ơn, dìm lấy ly nước rồi uống một ngụm, “Điện thoại hết pin, sáng nay tỉnh dậy bắt đầu phát hiện nay ra.”“Anh ko bảo cùng với anh ấy là em tăng ca nên chưa tới à?” mê mẩn Nhan nghiêng bạn nhìn Trương Tử Lương còn vẫn bận rộn. Anh là bạn thân của Ôn Hành Viễn, mấy cô bé trong cửa hàng bar cũng thân thiết gọi anh là anh Trương.“Tối qua bận quá, sáng ngày hôm nay mới thấy lời nhắn của em.” Trương Tử Lương vừa xếp rượu vừa trả lời.“Chẳng trách...Được rồi, anh ấy có rỉ tai gì không?” đam mê Nhan dựa vào quầy bar, miễn chống hỏi một câu. Hôm nay vẫn còn khá sớm, chưa hẳn là thời khắc náo nhiệt tuyệt nhất của cửa hàng bar, khách không đông, cô cũng không phải giúp gì nhiều.“Cậu ấy hỏi em gồm tới không, anh cũng chưa kịp hỏi thêm.”“Không bắt buộc phải quan tâm đến anh ấy, chắc chắn là nhàn thừa hóa hoảng...”“Em đấy!” Trương Tử Lương ngửng đầu quan sát cô một cái, thấy điệu mỉm cười hì hì của cô, anh tiện tay vân vê lọn tóc rối của cô, trong mắt là vẻ cưng chiều của bạn anh trai, “Đem đặc điểm này cho vị khách hàng kia đi.” Anh dùng ánh mắt bảo cô đưa tới bàn gần cửa ngõ sổ, đẩy bia cho trước phương diện cô.“Tuân lệnh.” mê say Nhan cấp tốc nhẹn khiêu vũ xuống ngoài ghế, cá tính làm bốn thế xin chào rồi new bưng khay đi.“Thưa anh, bia của anh ấy đây.” mê say Nhan lễ phép cắt theo đường ngang dòng xem xét của fan khách, để chai bia và cái cốc xuống bàn.“Cám ơn.” bạn kia khẽ nói lời cảm ơn, ánh mắt vẫn dừng ngoài cửa sổ, không xoay tín đồ lại.“Đừng khách sáo.” si mê Nhan xoay bạn lặng lẽ đánh giá người đó, thấy anh ra khoanh tay phụ thuộc vào ghế, cô tạo ra sự vẻ từ bỏ đắc, nhướng mày mỉm cười cười.Con tín đồ cô ko nhiều điểm mạnh cho lắm, nhưng điểm cổ quái ác thì lại ko ít. Cô yêu thích quan tiếp giáp khách, nói đáng ra là quan liêu sát những người dân xung quanh. Nắm bắt được vẻ phương diện của họ, bỗng nhiên cô lại có chút vui mừng, về phần tất cả rõ nguyên nhân vì sao xuất xắc không, có lẽ rằng chỉ cô biết.“Nhan Nhan, mang lại đây đẩy cùng mẫu nào.” giọng nói êm ái của Đỗ Linh vang lên.“Đến ngay.” ham Nhan cách nhanh mang lại đặt khay xuống quầy bar rồi chạy mang đến giúp Đỗ Linh.“Hôm trước không phải đã bảo anh Tử Lương tìm bạn sửa rồi hay sao?” tê mê Nhan quan sát Đỗ Linh sẽ ra sức đẩy cửa nhà gỗ, vừa phụ một tay vừa lầm bầm.“Khách các quá cần vội...cũng bỏ quên đấy...” Hai cô nàng hợp mức độ đẩy cửa nhà gỗ ra. Đỗ Linh hít một tương đối thật sâu, vừa thở hào hển vừa trả lời.Si Nhan chau mày, nhìn cô gái thanh tú trước mặt, không nói lời nào. Bị cô chú ý như vậy, cảm thấy không được tự nhiên cho lắm, Đỗ Linh cúi đầu nhìn xống áo của mình. Không tồn tại gì bất ổn cả, sao ánh nhìn cô bạn nữ kia lại là lạ rứa nhỉ?“Sao thế?”“Tử Lương ngược đãi chị hả? Sao tí hon thế?”Đỗ Linh khẽ cười, “Dạo này bận quá, ngủ cũng ko được nhiều. Đừng nói chị, em cũng đều có tốt hơn đâu, bé tong teo như que bằng tre đấy.”“Em vốn bé mà, tuy nhiên em khôn cùng khỏe, vào xương toàn là thịt, nhìn mà xem...” si mê Nhan vừa nói vừa giơ cánh tay miếng khảnh của chính bản thân mình lên, bày ra dáng vẻ của một người khỏe mạnh. Tầm dáng này tất cả chút khoa trương, khiến cho Đỗ Linh không nhịn được tiếng cười vui vẻ.“Chưa nghe nói thịt vào xương khi nào cả, em là tín đồ sao hỏa à?” Đỗ Linh cười nhẹ, đẩy cô một cái rồi đi vào trong tiệm bar.“Em là bạn sao hỏa mà, chị chần chừ ư?” mê mệt Nhan cười hì hì, thân mật khoác mang cánh tay cô. đồng đội của cô ở thị trấn cổ này sẽ không nhiều, Đỗ Linh có thể coi là người thân trong gia đình nhất.“Con nhỏ nhắn vô trọng tâm điên khùng này...” Đỗ Linh lườm cô một cái, ngữ khí oán thù trách nhưng mà lại đầy vẻ quan tâm.“Em thấu tình đạt lý như thế, ví dụ là đái thư khuê các, sao lại thành con bé nhỏ điên khùng được hả?” si Nhan bất mãn, nhướng mi lên.“Tiểu thư khuê các? Đó nhưng mà là em sao?” Đỗ Linh nhấp lên xuống đầu, cười nhạo cô.“Có phải người một công ty không vào thuộc một cửa ngõ không? Chị với anh Tử Lương đúng là một đôi mà.” yêu thích Nhan bĩu môi, lại lưu giữ tới gần như lúc Trương Tử Lương hay gọi cô là “con bé nhỏ điên”.“Nói linh tinh.” Đỗ Linh cười, lườm cô một chiếc nữa.“Tử Lương, trông coi người nhà anh cảnh giác nhé, trong cả ngày bắt nạt em thôi.” các giọng nói của say mê Nhan bỗng nhiên cao lên, cô nháy nháy mắt với Trương Tử Lương.Đỗ Linh cười, hất tay cô ra, “Đúng là con bé xíu điên, cứng cáp chỉ có Hành Viễn bắt đầu chịu được em.”“Anh ấy? Thôi đi. Chị ngần ngừ đâu, em là tín đồ mà anh ấy ghét cay ghét đắng, anh ấy luôn lấy câu hỏi hành hạ em có tác dụng niềm vui.” đê mê Nhan giơ hai tay kiểu dáng đầu hàng, khuôn mặt bé dại nhắn nhăn lại.“Mắt có vấn đề rồi.” Đỗ Linh cười, đanh mặt chú ý cô, “Đứa ngây ngô cũng biết chổ chính giữa ý của anh ý ấy.”Si Nhan hơi lag mình, nở một niềm vui gượng gạo, “Em cũng chẳng đề xuất đứa ngu.” Thấy Đỗ Linh định nói gì tiếp, cô vẫy tay với Trương Tử Lương, “Em sang kề bên xem cụ nào.” “Như đã từng có lần quen biết” vốn là tiệm bar một gian nhưng đã bị Si Nhan sắp xếp lại, giờ đồng hồ nó là tiệm bar nhì gian được ngăn vị một tấm vách kính, bí quyết âm cực kỳ tốt, một bên yên tĩnh, một mặt đúng tính chất của bar. Vậy nên thì khách hoàn toàn có thể tự lựa chọn không gian cho mình tùy vào chổ chính giữa trạng, mặc dù là ở đâu thì vẫn chính là chốn làm ăn của “Như đã từng quen biết”.Si Nhan biết tận dụng không gian nên đang thu hút không ít khách hàng. Gồm điều, thời gian gửi phiên bản thiết kế đã hoàn thành cho Ôn Hành Viễn, anh chỉ cầm điện thoại cảm ứng thông minh chứ ko nói gì. Mê mẩn Nhan rất có thể tưởng tượng ra vẻ khía cạnh xám ngoắt của anh khi nhìn chằm chằm vào bản kế hoạch, trong tim cũng ko khỏi bồn chồn. Cô địa thế căn cứ vào cơ sở ban đầu để giới thiệu dự toán, vừa khít vừa thực dụng chủ nghĩa là đk tiên quyết, so với các quán bar bao gồm quy mô tương tự như thì chi tiêu bỏ ra mạnh gấp 2 lần còn dư. Anh là người có tiền, mà lại dù sao đây cũng chỉ là chỗ làm ăn nhỏ lẻ của anh, cô làm lại nuốm này, chẳng đề xuất là đốt tiền của anh hay sao, ai cơ mà vui cho được.Mãi vẫn không thấy Ôn Hành Viễn nói gì, say đắm Nhan có chút lo lắng, muốn giải thích hai câu: “Em biết chi phí bỏ ra tương đối cao, nhưng...”“Cứ theo planer của em nhưng mà làm, có sự việc gì thì trực tiếp bàn cùng với Tử Lương, cậu ấy đang nói cùng với anh.” Cô còn không nói xong, Ôn Hành Viễn đã thoải mái phê chuẩn.Si Nhan sửng sốt một lúc mới bao gồm phản ứng, cô cười ngô nghê rồi nói lời cảm ơn, cũng cam kết nhất định không nhằm anh thất vọng, sau cuối mới hỉ hả húi điện thoại. Trong tuyệt vời của cô, đó là lần nhất cô với Ôn Hành Viễn thủ thỉ nhẹ nhàng với nhau. Ít ra là mê say Nhan thấy vậy. Không có cách như thế nào cả, bỏ ra tiền thì có tác dụng ông bự thôi.“Tử Lương, anh nói xem, sao Hành Viễn lại chạm mặt phải kiểu bạn cứng đầu như vậy?” Đỗ Linh nghiêng người nhìn Trương Tử Lương ở mặt cạnh. Không những cô không hiểu nhiều mà không ít người cũng cần thiết nhìn thấu hai fan đó. Một người dường như bám ngay cạnh không rời, rồi lại chẳng thấy bóng dáng đâu; Một tín đồ thì như chẳng gồm chuyện gì, lúc nào cũng ngây ngô tấn công lảng quý phái chuyện khác. Bạn sáng suốt rất nhiều thấy được thể hiện thái độ khác kỳ lạ của Ôn Hành Viễn so với Si Nhan, dẫu vậy hết lần này đến lần không giống anh vẫn không có tác dụng rõ, khiến cho những người cạnh bên không thể hiểu rốt cục là như thế nào. Bắt đầu đầu cũng đều có người đoán chúng ta đang bí mật có gì đó, nhưng nhiều dấu hiệu lại cho thấy thêm không buộc phải như vậy. Chuyện này đã và đang mấy năm rồi, cảm tình giữa hai người gần như là chỉ giậm chân trên chỗ, chẳng hầu như không tiến thêm được bước nào và lại ngày càng biện pháp xa. Đã bao lâu rồi Ôn Hành Viễn ko xuất hiện, Đỗ Linh cũng chẳng nhớ nổi nữa.“Trong lòng Hành Viễn tự biết, bọn họ đừng niềm nở nữa.” Trương Tử Lương ôm vai Đỗ Linh, dịu dàng êm ả cười.Đỗ Linh nhìn nụ cười dịu dàng của anh, gật đầu, ra quyết định tạm thời không quan tâm đến chuyện đó nữa, tối thiểu là trong hôm nay. để ý đến một chút, cô cảm giác Trương Tử Lương của cô vẫn là giỏi nhất, lúc nào cũng ân cần săn sóc, vẻ chững chạc khiến người khác lặng tâm. đặc trưng nhất đó là cảm giác bình yên bên cạnh anh, không đẹp mắt trai, nhưng tất cả đến mười phần ý vị của bọn ông, không giống Ôn Hành Viễn, vẻ mặt cực kỳ hào hoa. Nghĩ cho đây, Đỗ Linh nhíu ngươi lại. Lẽ nào Si Nhan tránh xa Ôn Hành Viễn, chính là vì điều này?