Cao thủ dụ tình

  -  
Thể loại: hiện đại, 9 chương, thanh mai trúc mãNếu như không hẳn hết cách, cô sẽ không còn xin anh giúp đỡ!Mặc mặc dù bảy năm ngoái họ đã từng "qua lại" nhưng sau cùng vẫn chia tay trong tình trạng không nụ cười gì...Vì cứu vãn vớt công ty của dòng họ, cô quan trọng không bỏ qua mặt mũi.cô thơ ngây tưởng rằng chỉ cần dùng tiền có thể dụ anh giúp đỡ.không ngờ lắp thêm anh muốn chưa phải tiền, mà ý muốn cô trở thành bạn gái anh.Cho cho dù ở trên chóng hay bên dưới giường, cô đều là bạn nữ anh.Ôm người đàn ông này lần nữa, trung ương trạng cô cực kì rối loạn.Bởi bởi anh là thanh mai trúc mã của cô.Bởi vì chưng anh là người lũ ông tuyệt nhất cô yêu.Lúc cô cho rằng quan hệ thân họ có sự tiến triển thì anh lại vô tình, hung ác nóiTất cả chỉ nhằm trả thù, bảo cô chớ nghĩ nhiều....

Bạn đang xem: Cao thủ dụ tình


Gió xuân thổi nhẹ.Chủ nhật thanh thanh rất thích hợp cho dịp hội ngộ của những người dân bạn ba năm chưa gặp nhau.Một biệt thự cao cấp nằm thân núi Dương Minh từ bây giờ tổ chức cuộc họp mặt, gần như khách mời tham gia những là anh em thân thiết và người thân của công ty nhân.Sân trước to lớn được dựng một khán đài lấy blue color dương cai quản đạo, ngơi nghỉ dưới đặt bàn dài, trên kia bày đủ đầy đủ món mặn đồ vật ngọt, dưa và trái cây, có cả nước uống.Trên sảnh cỏ rộng lớn dựng mấy mẫu ô và vài ghế nhiều năm để nghỉ ngơi, mỗi loại ô là một màu sắc khác nhau giống như các bông hoa dậy lên trên kho bãi cỏ, rất là rực rỡ. Khách hàng mời tham gia buổi họp mặt ngồi thuộc nhau thủ thỉ phiếm làm sân trước rất náo nhiệt.Mà trái ngược với sảnh trước náo nhiệt, sảnh sau biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang có vẻ im tĩnh vắng tanh lặng.

Xem thêm: Đại Lý Bitis Tại Hà Nội Chính Hãng, Cập Nhật Tọa Độ 19+


Một cô bé tầm 6, 7 tuổi đã ngủ trưa no phải chuồn êm ra ngoài, đôi mắt linh động, khuôn mặt dễ thương và đáng yêu ngọt ngào, chạy qua những vết bụi cây, sẽ định chạy về phía đằng trước thì đột nhiên cô bé xíu thấy cách đây không xa tất cả một thiếu hụt niên ngồi xổm trước mấy cây hoa, ngồi chú ý chúng mang đến ngẩn người, cô bé bỏng lập tức vừa thích thú vừa tò mò chạy qua đó.“Anh à, anh xem gì vậy? tiểu Đề có muốn xem.” Cô thua cuộc thiếu niên ngó quanh, vẻ phương diện tò mò.Thiếu niên ngạc nhiên quay đầu, nhìn dòng đầu nhỏ tuổi nhắn, khuôn phương diện tròn trịa của cô nàng đứng sau sống lưng cậu, anh đột nhiên nghiêm mặt, nhìn cô nhỏ nhắn làm phiền tín đồ khác.“Em là ai? Sao lại dấm dúi nwh vậy, muốn đe người khác à!” Cậu trách mắng.Hôm ni vốn đang hẹn bạn học và thầy giáo cho vùng ngoại ô ngắm hoa với cây, ai ngờ chị gái chấp nhận tham gia tiệc họp phương diện với ba chị em lại thay đổi ý, thân là em trai bắt buộc cậu bị buộc sửa chữa thay thế chị gái, làm lỡ hứa hẹn với bạn học và thầy giáo yêu cầu tâm trạng cậu rất không vui.

Xem thêm: Giới Thiệu Công Ty Cổ Phần Nông Nghiệp Hùng Hậu Hosocongty, Sj1: Ctcp Nông Nghiệp Hùng Hậu


“Em là tè Đề!” bên cạnh đó chưa vạc hiện chổ chính giữa trạng thiếu hụt niên không vui, cô nhỏ xíu vẫn cười giới thiệu mình, đôi mắt to tròn nháy nháy tò mò và hiếu kỳ hỏi lần nữa: “Anh à, anh quan sát gì vậy?” “Em quản anh chú ý gì à!” Đột nhiên bị quấy rầy, làm trung tâm trạng cậu càng xấu, các giọng nói càng không khách hàng khí. “Em đi chỗ khác chơi, đừng tại đây làm bạn khác chướng mắt!”“Tên anh là gì? sắp tới với cô như thế nào vậy?” Cô nhỏ xíu lại hỏi tiếp, chẳng biết vì chưng sao, cô thật muốn thì thầm với anh trai này.“Em nhiệt tình anh sắp tới đây với ai làm cho gì!” thiếu thốn niên ko nhịn được trừng cô. “Hơn nữa bởi sao anh yêu cầu nói thương hiệu anh mang đến em biết?”Cô bé xíu suy nghĩ về một lát, đột nhiên nhiên ánh nhìn sáng lên, móc một cái kẹo mút trong túi ra đưa mang đến cậu. “Anh nói mang lại em biết tên anh, em sẽ đến anh kẹo mút.”Ai muốn ăn uống thứ này chứ!
Thiếu niên cong miệng, không để ý tới cô, ánh mắt chuyển qua địa điểm khác.Cô bé xíu chưa từ bỏ ý định buộc phải vòng qua trước mặt thiếu niên, cô bé bỏng cầm áo cậu rung lắc lắc. “Nói mang đến em biết đi! Anh à, em dẫn anh đi xem cá bên em nuôi.”Ai muốn xem cá nhà cô n……. Ah? đơn vị cô?“Em tránh ra!” thiếu hụt niên lườm cô, các giọng nói rất bực tức muốn đuổi cô nhỏ nhắn đáng ghét này đi.Cuối cùng cũng phát hiện thiếu niên tức giận, cô bé gãi đầu, ngoài ra nghĩ ra cách nào đó mà bóc tách giấy của kẹo mút bên trên tay ra, không ngóng thiếu niên kịp tránh mặt cự tuyệt, cô nhét loại kẹo mút vào mồm cậu.“Anh à, ăn kẹo đường đi, đừng tức mà.” các lần cô tức giận, vú Lý sẽ nhét kẹo đường vào miệng cô, bảo cô đừng giận.“Ưm ưm…..” Đột nhiên bị nhét kẹo vào miệng phải thiếu niên sợ hãi hết hồn, trong khaorng thời hạn ngắn luống cuống tay chân, suýt chút nữa sặc nước miếng.“Rất ngọt, siêu thơm đề xuất không anh?”Cuối cùng thiếu niên cũng bình thản lại, vứt thẳng cây kẹo trong miệng xuống đất, khó tính hét lên với cô bé.“Em là bé nhà ai? không có lễ phép nhưng mà nhét đồ vào mồm người khác ví như thế! Nhanh thay đổi đi! Đừng làm cho phiền anh!”Bị bắt sắp tới cậu đang không vui rồi, hy vọng yên tĩnh một chút lại đụng đề xuất đứa bé phiền nhiễu này, mình ko đi chơi, lại cố ý dây dưa với cậu, thật khiến người không giống mất bình tĩnh.Cô bé xíu bị anh quát cần ngơ ngẩn, thật thọ sau mới ngắc ngứ nói: “Tại sao anh kẹo con đường rồi mà vẫn giận như vậy, dữ như vậy……..”“Em còn quản anh!” thiếu hụt niên càng giận hơn rống to. “Tránh ra đi!”“Vậy…… Vậy…….” Cô bé nhỏ chưa khi nào bị fan khác mắng như vậy nên băn khoăn làm sao. “Anh à…..”“Đừng gọi nữa! Em nghe không hiểu biết nhiều sao? Đồ ngốc!”“Tiểu Đề không ngốc…….” lí nhí kêu, sau cuối cô bé xíu cũng buông tha, nhàn rỗi xoay người tránh ra.Hu hu…. Anh trai không muốn chơi với cô, cô buộc phải tự chơi 1 mình thì hơn.Thấy cô sau cùng cũng buông tha, thiếu thốn niên hài lòng liếc mắt nhìn phía sau, lại thấy khuôn phương diện cô bé xíu khổ sở, thất vọng, chực khóc.Thiếu niên hơi rượu cồn lòng, tình cờ thấy áy náy. Tại trung khu trạng cậu ko tốt, lại giận chó tấn công mèo cô bé, thiệt sự không nên.“Này, chờ chút!” thiếu thốn niên đi về phía trước, níu cô bé bỏng lại, chờ cô cù lại, cậu khiếp ngạc. “Sao em lại khóc? Anh đâu có đe em!”Cô nhỏ nhắn đỏ góc nhìn cậu. “Anh không đùa cùng tiểu Đề…….”Thiếu niên không tình nguyện trừng một cái. “Được rồi! Anh rất có thể chơi cùng với em! Em ao ước chơi gì?”Thôi! ví như cậu đang làm người ta khóc, nên kiên nhẫn chơi cùng với cô một lát! Cậu không thích mang tội danh bắt nạt trẻ con đâu!“Thật sao?” Nước đôi mắt vẫn không dứt, cô nhỏ nhắn cười mỉm cười vuốt lại tóc. “Anh ý muốn chơi với tiểu Đề?”“Đúng!” thiếu hụt niên không nhịn được lên tiếng, lại đùng một cái thấy cô bé bỏng vừa nắm nín khóc vừa cười cợt sáng lạn thật đáng yêu. “Vừa khóc vừa cười, chính xác là đứa bé xíu kì lạ!”Cậu không nhịn được lầu bầu, dẫu vậy cũng cười cợt theo.Thấy thiếu niên cười, nụ cười trên khuôn phương diện cô nhỏ xíu lại càng sáng ngời hơn……..Nụ cười thật đáng yêu…….“Anh Thường……..”Thường Phong Dịch vẫn mỉm cười cợt từ trường đoản cú mở mắt ra, trước mắt anh là tiếp viên sản phẩm không cúi bạn mỉm cười điện thoại tư vấn anh dậy, thấy anh đang tỉnh liền nhẹ nhàng cười nói: “Nhìn niềm vui trên khía cạnh anh Thường, hẳn là anh đã có một niềm mơ ước đẹp.”“Giấc mơ đẹp?” Nâng loại ghế hoàn toàn có thể ngả ra sau của khoang hạng duy nhất dậy, thường xuyên Phong Dịch lại cười. “Có lẽ vậy! Tôi cũng không nhớ rõ.”Trước lúc lên trang bị bay, anh vẫn bận cả tuần. Sau thời điểm lên đồ vật bay, anh lại tốn chút thời hạn xử lý công việc. Tiếp đến anh ra quyết định nghỉ ngơi một lát, núm là đi ngủ, hình như bây giờ có ở mơ, nhưng sau khoản thời gian tỉnh dậy lại ko nhớ gì.Nữ tiếp viên giúp anh điều chỉnh ghế ngồi, tiếp nối nói: “Anh Thường, chúng ta sắp hạ cánh xuống trường bay Đào Viên, có tác dụng ơn thắt dây an toàn.”Thường Phong Dịch gật đầu, sau khi tiếp viên sản phẩm không đi anh thắt dây lại.Cuối thuộc đã về Đài Loan rồi! Bao thọ rồi anh không về? Năm năm, tuyệt là mười năm?Sau khi trường bay hạ cánh tại sân bay Đào Viên, An Lệ Đề vốn đang ngồi trên ghế hóng thấy bảng hiển thị báo chuyến bay từ new york đã hạ cánh thì nhanh chóng gọi smartphone báo cho tài xế, tiếp đến đứng ngồi ko yên.Cô vô thức đi vận chuyển lại trước mấy bạn ngồi trên ghế chờ, cảm thấy sau khi người này đồng ý về nước trong tâm thật nôn nóng, bây giờ càng nghiêm trọng hơn.Bảy năm rồi………Bảy năm rồi anh chưa về Đài Loan! Lần này anh về chính vì cô “cầu xin”.Nói dễ nghe là “cầu xin” tuy vậy thật ra cô đang nói cô vẫn đồng ý bất cứ điều kiện gì, đề xuất anh new gật đầu đồng ý trở về giúp cô giải quyết và xử lý vấn đề khó khăn của cô.Cô ko biết quyết định này của mình có buộc phải quá kích rượu cồn rồi không? tuy vậy làm cũng đã làm rồi, chỉ gồm anh bắt đầu giúp được cô, mà cô cũng chỉ tin anh.Nhưng nguyên nhân anh nhất thiết muốn một mình cô tới sân bay đón anh? Mà chung cuộc cô nên đương đầu với anh gắng nào? Cô không sẵn sàng gì cả. Mặc dù sao bảy năm trước, lần cuối cùng hai người gặp mặt nhau đã chia tay trong không vui, tiếp nối hai fan chưa từng gặp mặt lại, cho tới hôm nay…….An Lệ Đề đi qua đi lại, thỉnh thoảng liếc mắt địa điểm cửa nhập cảnh.